
*
Chúng ta vẫn thường nghe về “quy tắc 10.000 giờ” – rằng chỉ cần bạn dành đủ thời gian, bạn sẽ trở nên xuất sắc. Nhưng sự thật là: không phải cứ làm nhiều là sẽ giỏi.
Những nghệ sĩ vĩ cầm hàng đầu thế giới không chỉ luyện “đủ 10.000 giờ”, mà còn phải luyện đúng cách – với độ khó tăng dần, mục tiêu rõ ràng và khả năng tự đánh giá khắt khe.
Rất nhiều người dành 5, 10 năm, thậm chí cả đời cho một công việc – và vẫn dậm chân tại chỗ. Nguyên nhân không phải vì họ không nỗ lực, mà vì họ đang nỗ lực sai cách: chỉ lặp lại những gì quen thuộc, ở trong vùng an toàn, mà không dám bước lên bậc thang khó hơn.
Làm một việc quen tay dễ tạo cảm giác “thành thạo”, nhưng không đồng nghĩa với “phát triển”. Khi bạn liên tục chọn những tác vụ dễ, không khiến mình phải suy nghĩ, tra cứu, thử sai hay học thêm – thì bạn chỉ đang “làm lại” chứ không “tiến bộ”.
*
Về bản chất, bộ não giống như cơ bắp – nó chỉ phát triển khi được kích thích đúng cách và đủ mạnh. Một nghiên cứu tại Đại học College London cho thấy vùng hồi hải mã (liên quan đến trí nhớ không gian) của tài xế taxi London phát triển vượt trội hơn so với tài xế xe buýt – vì họ phải ghi nhớ hàng ngàn tuyến phố và linh hoạt ứng biến, trong khi xe buýt chỉ chạy theo lộ trình cố định. Não người trưởng thành vẫn có thể thay đổi – nếu được đặt vào môi trường học hỏi đủ phức tạp.
Thế nhưng, vì sao ta vẫn cứ rơi vào “vòng lặp an toàn”?
Một phần đến từ ảo tưởng về tiến bộ (progress illusion) – cảm giác bạn đang làm rất nhiều, trong khi thực chất chỉ đang quay vòng trong các tác vụ dễ. Thêm vào đó là tâm lý tránh né thất bại. Sợ sai, sợ bị đánh giá, sợ thấy mình “không đủ giỏi” khiến nhiều người chỉ dám làm điều quen – dễ làm, dễ hoàn thành, ít rủi ro. Nhưng chính điều đó lại kìm hãm sự phát triển.
*
Vậy làm sao để chuyển từ hành động “lặp lại” sang “phát triển”? Có nhiều cách để làm việc này, tuy nhiên tôi tự đúc rút được cho bản thân năm bước sau:
1. Đặt lại mục tiêu
Một mục tiêu đủ lớn sẽ giúp bạn nhìn rõ mình đang ở đâu và cần làm gì để đến được đó. Mục tiêu càng cụ thể thì hiệu suất càng tăng.
Thay vì viết “giỏi tiếng Anh”, hãy cụ thể như “IELTS 8.0”, “trở thành Marketing Manager vào tháng 6 năm sau” hay “tích lũy đủ xxx để mua đất ở Đắk Lắk”. Viết càng cụ thể, bạn càng dễ hành động.
2. Chia nhỏ thành cột mốc ngắn hạn
Không ai tăng IELTS từ 6.0 lên 8.0 trong một tuần. Nhưng “học 50 từ mới”, “luyện nói 40 phút”, “thi thử nâng 0.5 điểm” thì khả thi.
Hiệu suất tốt nhất khi bạn cảm thấy có cơ hội đạt được mục tiêu. Cột mốc quá cao dễ gây nản chí và bỏ cuộc.
3. Đo lường sự tiến bộ
Càng mơ hồ, càng dễ tự dối mình. “Mình học cũng kha khá rồi” nghe có vẻ ổn, nhưng không có tiêu chí đo lường thì rất dễ rơi lại vào bẫy “nỗ lực sai cách”.
Tạo ra cách tính điểm cho chính bạn. Nếu được, hãy tìm người bạn tin tưởng để cùng kiểm tra. Và hãy tăng dần độ khó theo thời gian.
4. Tìm mentor có tâm
Nếu may mắn có người hướng dẫn tốt, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Họ có thể phản hồi thẳng thắn – đôi khi không dễ nghe – nhưng đó chính là điều não bộ bạn cần. Những góp ý đúng lúc giúp bạn tránh được nhiều vòng luẩn quẩn.
5. Tìm đúng “chân trời để bay”
Nếu bạn chỉ ở mãi trong môi trường không tạo điều kiện học hỏi, phát triển – thì bạn cũng rất khó bứt phá. Não bộ cần những thử thách đủ phức tạp để rèn luyện mỗi ngày. Tuy nhiên, cũng phải nói thêm rằng, có những kiểu “thử thách tích cực” giúp bạn lớn lên mỗi ngày. Cũng có những điều “thử thách tiêu cực” làm bạn trì trệ, tiêu cực, nghi ngờ bản thân, mất năng lượng mỗi ngày.
Cách để nhận biết là:
+ Nếu bạn cảm thấy áp lực, nhưng vẫn háo hức được làm tiếp -> thì đó là thử thách tích cực
+ Nếu bạn cảm thấy áp lực, đi kèm mệt mỏi, mất động lực phát triển, cảm thấy liên tục phải gồng mình chứng minh -> đây là lúc bạn nên dời đi, và tìm một chân trời khác để bay.
Không phải lúc nào lửa cũng tạo ra kim cương. Có ngọn lửa chỉ đốt bạn thành tro.
*
Sau cùng, phát triển cần thời gian. Nhưng vì vậy, đừng phí thời gian vào những điều không khiến bạn lớn lên. Đừng lặp lại mãi những điều dễ dãi. Đừng để những áp lực sai giết chết nội lực của bạn.
Sự phát triển thật sự xảy ra ở vùng chưa quen – nơi có khó khăn, thử sai, thách thức, và cả người đồng hành.
Hãy thử nhìn lại hôm qua: bạn đã học thêm điều gì khiến hôm nay khác đi chưa? Nếu chưa, có lẽ đã đến lúc rời khỏi vòng lặp – và thật sự phát triển.