mãi mãi không bao giờ có mặt

em nhớ anh như nhớ một thành phố
chưa hề đặt chân tới
như tuyết chưa rơi
như tách trà chưa rót

mùa đông xác xơ gầy ngót
mùa buồn mà em đã đi qua

gió đã thổi qua ngôi nhà em
rất nhiều đêm trống cửa
lần đầu tiên khi lòng em mở
thì gió đã thôi rít dài

em nhớ anh như một sớm mai
như con đường dài không tuổi
như lòng trong vắt suối
như lụa khói còn lại
sau khi nến đã tắt rồi

em nhớ anh giữa mùa lúa gặt
khi tiếng chuông chùa gióng đủ ba hồi
em đứng ở bờ bên kia
giữa chốn xa xôi

em đã gọi, mà anh chẳng tới

những ngày u uất
căn phòng chật chội
phình to những giọt mắt buồn

những ngày sáng lên
em đi chân trần trên đất
hoàn toàn không biết
sẽ đi về phía anh

anh có buồn không
thế giới thời hỗn loạn
cõi lòng mình đổ nát
không còn cây bông gòn nào
để trổ trắng êm nhau

em đã chấp nhận mưa mau
em đã chấp nhận những ngày sau
không có bình minh vào ban đêm
không có cánh chim ruồi nào
đủ sức bay xa đến tận cùng thế giới

nhưng anh ơi
chỉ một đôi khi
phố phường buồn nản

em vẫn muốn anh nghe em hát
về một sớm mai
em hát về đôi vai
sẽ đậu xuống những ngày buồn nhất
những lời ru đẹp
những câu chân thật
em vẫn giữ ở đây
không để mất bao giờ

em nhớ anh như một câu thơ
mãi mãi không bao giờ có mặt

Nhược Lạc

Leave a comment