
quên em ngày xưa đi
hãy yêu em bây giờ
con ngõ ướt trong mơ
màu nắng chung thân nhớ
vầng trăng rụng còn nửa
tim thất tình thanh niên
thư giấy nhuốm muộn phiền
thôi đừng mở ra nữa
trang sách sũng nước mưa
gió bây giờ hong thở
sao anh nỡ nghỉ yêu
công viên thời chủ nhật
những năm tháng đi khuất
bây giờ lại rụng về
em sau cơn ngủ mê
búp sen bừng tỉnh giấc
đã qua muôn trùng nấc
của những bậc thang sâu
em như khúc nhạc đau
học trăm lần chưa thuộc
anh hãy quên ràng buộc
nối em về ngàn mưa
hãy quên em ngày xưa
yêu bây giờ thôi nhé.
Nhược Lạc