
em gom hết mặt trời trong phút cuối
rụng tới nay vừa đủ bốn mươi ba
tay quờ quạng lấp lánh buồn trong vắt
trái tim rơi lặng lẽ chốn giang hà
đôi khi vì giọng anh nồng ấm quá
em quên mình trên cửa ngục bước đi
ngày hôm qua ngọn cỏ vẫn xanh rì
sang tới nay đã úa về bên dốc
em giả lập bình yên trong thoáng chốc
bằng tuần trà pha vội giấc ban mai
mỗi buổi sáng bước đi dài sấm sét
mỗi đêm thâu không muốn quảy chân về
những cơn mộng không phát lời dễ chịu
mở lòng tay, so mất nỗi xuân thì
em ngẩng đầu, nhớ vòm cánh thiên di
thân cỏ yếu mà mộng đời quá rộng
ngoảnh mặt lại ấu thơ còn khoảng trống
chẳng có gì đáp lại tiếng anh đâu
em còn gì chừa lại sóng âu sầu
giữa thế kỷ chật ních buồn nhân thế
sao anh còn ngoái nhìn em như thể
một ngày kia màu nhiệm sẽ bắt đầu?
Nhược Lạc