mời

em thương mến mời anh bước lên tàu

chỉ ít phút nữa thôi, cửa tàu sẽ đóng
anh sẽ đứng lại, chùn chân, hay mở lòng nghe ngóng:
tiếng hú ngân khai mạc cuộc đời?

em mời anh bỏ lại phía sau những u hoài
cả những thức lễ nghi hàng mã
cả những lời tán dương trí trá
những bó hoa làm khổ con người

em mời anh đi đến nơi
mà chính em còn chưa biết
không có hạng vé nào dành cho ai hết
tiền của anh vô dụng ở đây rồi

nhưng người soát vé, chính là em thôi
nên em sẽ lươn lẹo để anh được ngồi hàng đẹp nhất
với ô cửa rộng và một bình minh ngất
ngây trong trí tưởng anh

em sẽ đòi hỏi thêm một (vài) lá thư xanh
thay cho vé mời mà em đã tặng
khuyến mãi thêm một chiều phố nắng
và đôi bàn tay

anh có thể đi ngay
hoặc anh đợi đến ngày phù hợp
chuyến tàu sẽ lao đi như một tia chớp
song đôi khi cũng biết đợi chờ

anh mặc áo sơ-mi
và mang theo một túi đồ thật gọn
một vòng tay ôm, một đôi mắt nước
và tiếng thơ dịu dàng như đêm

bây giờ em phải đi thôi
em đi trước, những lượt tàu ngang dọc

nhưng nếu một hôm anh thấy em khóc
hãy hứng lấy những giọt nước đau đớn đó
bằng những đường chỉ tay đau khổ của anh

anh hãy đến
ngay khi anh có thể

đoạn đường xa em đã mở ra rồi

Nhược Lạc

Leave a comment