không có anh

không có anh chắc cây sung sẽ buồn
trời rõ ràng mưa tuôn, mà em không nghĩ ngợi
không có anh chắc Mimosa không đợi
Đà Lạt không đợi, mưa tháng Tư không tới
em không ơi

không có anh chắc đêm sẽ rơi
mặt trăng không mời một câu thơ nào
có rất nhiều đêm không sao
ai sẽ bỏ lóng lánh vào đôi mắt em
và cầm tay cho má em hồng
cho mây bồng bềnh trên tóc

không có anh chắc em vẫn khóc
nhưng không phải giọt nước mắt nhớ nhung
sớm mai thành phố thở dài
vỉa hè xốc nổi nhớ hoài bàn chân

không có anh thì ai ân cần
ai nhắn tin buổi sớm, ai đọc sách ban khuya
ai nghe em nói chuyện lia thia
ai cho mùa xuân lất phất
nghe run run lộc biếc trên cành

không có anh, ừ thì không có anh
đời vẫn sống và trần gian vẫn thở
trái tim của em, ừ thì cánh cửa
dẫu khép hờ và mắt vẫn bao dung

nhỡ ngày mai sương gió khôn cùng
không có anh, ừ thì em chịu
nhưng đôi khi trái tim líu ríu
em sẽ ước đời mình: có anh

Nhược Lạc

Leave a comment