gặp Kokuho trong lòng bàn tay

Đi xem Kokuho (Quốc Bảo) từ đêm qua, mà đến sáng nay tôi vẫn còn ngẩn ngơ mãi. Một bộ phim đẹp đến siêu thực. Cái đẹp tỉ mẩn đến từng mi li mét một.

Nhưng nếu hỏi tôi nhớ nhất khung cảnh nào, thì có lẽ đó là lúc ông lão Mangiku đưa bàn tay lên, ngoắc Kikuo lại. Thật kỳ lạ. Đó có lẽ còn không phải một cảnh chính trong phim, nhưng khi nó xuất hiện, như thể nó đã ngoắc chính tôi.

Bàn tay của một người đàn ông lớn tuổi, mà đẹp nhã nhặn, động tác gọn gàng đến khó tin. Tất cả những cảnh ở phía sau khi quay cận bàn tay hoặc bàn chân của ông lão, đều làm tôi sửng sốt.

Dường như tôi đã thấy nó ở đâu đó rồi. Hình như là bàn tay của một người phụ nữ pha trà nhiều năm, duyên dáng tới mức đáng kinh ngạc. Nó không phải là sự yểu điệu. Hãy thử tự đánh matcha, hoặc pha một tuần trà bằng gaiwan, để hiểu nôm na rằng bạn cần cả sức lực và kỹ thuật. Song, với những người này, việc đề cập đến sức lực và kỹ thuật với họ – quả thật quá đỗi dư thừa. Họ đã luyện tập đến mức vượt lên trên những điều đó, trở thành một nghi thức dâng bày tâm hồn ra bên ngoài.

Duyên dáng. Chỉn chu. Khiến cho bất cứ ai hơi hiểu biết chút ít, đều có thể nổi rần rần gai ốc.

Suốt 174 phút, tôi nổi gai ốc hết lần này đến lần khác, giây này đến giây khác. Từ vở diễn hoa Tử Đằng, đến hai con rắn lột da, đến từng cái động tác tay, chân rất nhỏ trên sân khấu kịch.

Bộ phim đẹp quá, bỗng nhiên làm tôi thấy mình hèn kém đi. Tôi nhớ lại tất cả những lần tôi viết, hoặc tôi pha trà, khi tôi tập Ki Aikido, lúc nấu ăn, khi đi đứng thường ngày. Tự nhiên, tất cả các hình ảnh đời thường nhòa nhoẹt ấy, bừng bừng trỗi dậy, rõ nét, và tầm thường.

Tự nhiên tôi nhớ lại bước chân của một vị sư mà tôi từng gặp trong khóa tu. Một vị sư còn rất trẻ. Cái dáng đi còn trẻ, mà thật uy nghi, thư thới, thật chỉn chu mà đầy bao dung.

Phải tập luyện với sự chú tâm bao lâu, phải đánh đổi bao điều, để đạt tới những cảnh ngưỡng ấy.

Tôi mơ hồ cảm thấy sự nhỏ bé cùng một thoáng buồn man mác của mình. Nhưng niềm vui thì trỗi dậy nhiều hơn. Cái vui sướng của việc được thưởng thức một điều gì đó đẹp tới chừng ấy. Một lời nhắc vừa mãnh liệt, vừa khiêm nhường, cho đôi bàn tay tôi.

Chắc tôi sẽ không thể giống như Kikuo – sẵn sàng giao kèo với ác quỷ, để trở thành diễn viên kabuki giỏi nhất Nhật Bản, và sẵn sàng dâng hiến mọi điều mình có.

Nhưng vẫn có những điều tôi có thể làm được. Bắt đầu từ những thứ rất nhỏ hàng ngày. Kể từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy ánh mắt của Kikuo, bàn chân của Shun, và đặc biệt là cái cầu tay khum lại ý nhị của ông lão Mangiku, thì mọi tế bào trên cơ thể tôi đều không thể tùy tiện như trước nữa.

Đó chắc hẳn cũng là cảm giác của Kikuo lần đầu xem vở Nàng Tiên Hạc.

Nhược Lạc

Leave a comment