nuộc lạt mái nhà

“Ngó lên nuộc lạt mái nhà
Bao nhiêu nuộc lạt nhớ ông bà bấy nhiêu”

những ngày thơ ấu của con
dệt từ muôn vạn lạt son buộc vào
tay thầy u dựng mái rào
đôi tay con bé dạt dào ước mong

tháng năm phủ mái nhà trong
ầu ơ một sợi, tiếng lòng còn nguyên
hai sợi là giấc trưa hiền
ba ngàn sợi buộc những phiền cùng lo

mấy trăm sợi đánh khóc no
ngàn không đếm nữa, ủ tro nỗi buồn
đi qua bốn phía mưa tuôn
ầu ơ một sợi lời buồn trăng đêm

đòng đưa hai sợi lạt mềm
ba ngàn sợi nhớ êm êm – còn gần
con lớn lên giữa phân vân
quơ theo nuộc lạt phân trần đường đi

nuộc lạt cũng hoá xanh ri
thành đường tay chỉ rù rì trần ai
khi con băng mãi đường dài
trở về mới thấy lạt hoài rơi mau

khi con về lại vườn sau
ngó lên nuộc lạt
đớn đau cùng với thương nhau,
vẫn còn.

Nhược Lạc

Leave a comment