
anh là người đầu tiên dạy em
viết lá thư tình yêu
và liệu có thể là người cuối cùng
đọc lời trái tim di chúc
là cơn mưa đầu tiên thành phố khóc
là hạt nắng rơi trên sân thượng sớm mai
trên con đường sải những bước dài
không gặp nhau
cũng chẳng đành quên hẳn
trang giấy trắng, mưa đêm về sớm
heo may đầy, hoa sứ nhớ tim non
anh nắm tay em
củ ấu cũng tròn
xa xôi thế, ký tự mòn cũ kỹ
em sẽ đến thăm anh chiều tỉ mỉ
phố vắng hoàng hôn
giọng anh thầm thì
em sanh nhằm phải cung thiên di
đi đi mãi không biết hồi đứng lại
xuôi xuôi mãi theo chiều nước thoải
biết bao giờ sông gặp nước giòng sông?
bao giờ em sẽ gọi anh là chồng
bao giờ con mình gọi em là mẹ
bao giờ trong nhà có thêm tiếng trẻ
những vì sao trông thức rọi vào
bao giờ hồ Tây đáy sóng lao xao
em bình thản đi dạo từ ngày thứ nhất
bao giờ anh sau triền miên vạn nấc
quay về ngôi chùa mẹ bán khoán, đầu tiên.
Nhược Lạc