một câu kinh nhỏ

ngày hôm qua
khi em giương vòm cánh đơn côi
em đã nhìn thấy anh
qua lớp kính căm mờ hơi lạnh

địa cầu mình
đầy những vết thương chung
chưa chạm nhẹ
tim đã ri rỉ máu

em còn gì đằng sau
ngoài chiếc khăn nhàu
không đủ thấm
ba phần tư nước mắt

mùa thu trước mặt
đường thăm thẳm dài
không có tương lai
mang hình hài chúng mình ấm cúng

em ươm mầm ung dung
giữa ngàn tiếng súng
và bom nổ
trong giấc mơ đen

giá mà chúng vang lên
cảnh sau cuối, như thước phim kinh dị
em he hé mắt nhìn lí nhí
dụi đầu sau vai áo anh

hay mình cứ khóc cho cạn bình minh
biết đâu giữa ngàn sương khói đó
sẽ chậm rãi một câu kinh nhỏ

thủng thẳng rơi
làm dịu xuống
đất này.

Nhược Lạc

Leave a comment