
nếu em không phải người được chọn
thì em vẫn đến lúc ba giờ chiều
ngồi đầu con dốc liêu xiêu
chờ đợi tình yêu úa lịm
nếu em không phải đôi mắt tím
hút hồn anh từ phút ban đầu
thì em vẫn là cơn mưa ngâu
chầm chậm chấm tan vào đất
nếu em không phải người thứ nhất
thì em vẫn mua vé hạng sang
để tự ăn suất đúp muộn màng
trên chuyến tàu không bao giờ cập bến
nếu bộ phim đến đây là hết
em sẽ đợi đến cuốn phim sau
bàn chân em sẽ bước thêm mau
để kịp lượt vào vai nữ chính
nếu cuộc du hành này quá bất định
thì em vẫn là: một người đang đi
trên địa hạt của những xanh rì
lần lượt em nảy mầm tình tứ
mong gặp anh giữa kỳ lưu trú
dù chỉ là hữu hạn trước đầu thai.
Nhược Lạc