
Hôm trước, trong buổi ăn nhậu, em Ph tự nhiên bảo: nói thật là, trong tất cả những nơi em từng làm việc, đây là nơi vui nhất, nên em rất cám ơn mọi người.
Tự nhiên mình thấy câu này hơi quen. Hình như đã nghe đồng nghiệp ở công ty trước nói vậy. Và đồng nghiệp ở công ty trước nữa. Và công ty trước nữa.
Hình như mình có số may mắn được đi làm ở những nơi, mà đồng nghiệp không chỉ là đồng nghiệp. Chúng mình gặp gỡ nhau trong công việc, cặm cụi với những deadlines, rồi sau đó ra ngoài, vẫn là những người bạn.
Ngày xưa, nghĩa là hồi còn bé, cứ nghe người lớn nói mãi về những drama chốn công sở, chuyện phe phái rồi quyền lợi này kia, thấy lo sợ và bất an. Căn bản, mình là người khờ khạo trong mấy chuyện như vầy.
Càng lớn thì càng sợ hơn, nhưng rồi sợ đến mấy thì cũng phải nhảy ra ngoài đi làm – trong tâm thế của con nai vàng sợ bác thợ săn. Thế nhưng, vào cái giây phút gặp bác thợ săn đầu tiên – người không giơ súng, mà giơ tay xung phong hướng dẫn mình từ những điều nhỏ nhất – mình đã biết mình là người may mắn.
Từ công ty đầu tiên, nhảy việc bao lần, đến công ty bây giờ – nói không có drama gì là nói xạo – nhiều dữ lắm chớ. Nhưng giữa những lốc tố bùm chéo đó, chẳng hiểu sao, sự ấm áp vẫn luôn nhiều hơn. Mình từ lúc còn là một nhân viên nhỏ bé, đến khi thành trưởng nhóm, trưởng phòng, giám đốc (trời ơi mấy cái từ nghe kêu làm sao), nghe đám nhỏ gọi mình là “sếp, sếp” – thì mọi chuyện dường như cũng vẫn từa tựa vậy.
Mình có sao nói vậy, có gì đối đãi nấy, rồi thì những đồng nghiệp chung quanh cũng sẽ mở lòng với mình. Bảo mọi thứ lúc nào cũng ôn hoà thì làm gì có chuyện, nhưng sau tất cả thì vẫn cứ thương mến nhau, từ lúc mới gặp, sau thời chinh chiến, tận lúc chia tay, nhiều năm ngoảnh lại – vẫn yêu dấu như thủa đầu.
Nên nguyện làm một người có phần giản đơn và ngây thơ, để vỗ vai mong mọi người đừng ngại chuyện đi làm. Nhỡ có đi lầm cứ mạnh dạn đi lại. Vì một chỗ làm – không chỉ mang lại cho chúng ta lương thưởng, cơ hội được học hỏi, phát triển – mà rất thường xuyên mang lại cho mình những nhân duyên quý, những người bạn tốt.
Hãy cứ cho nhau cơ hội trong tám tiếng một ngày, bốn chục tiếng một tuần (hoặc hơn), hơn hai ngàn giờ mỗi năm. Cứ thế nhân lên, mới thấy đây là kiểu quan hệ dây mơ rễ má với nhau đến nhường nào.
Nhân một ngày cuối tuần đi chơi với lũ em trong team, xin cảm ơn tụi em vì những tốt lành đã dành cho nhau.
Và cho chị.