mùi hương trên tay

12316597_1157078987653928_3973082891498664890_n
Taken by Linh Neko

Ở mỗi giai đoạn trong cuộc sống, muốn biết bản thân hạnh phúc đến đâu, chỉ cần ngửi mùi hương trong lòng bàn tay.

Có khi tay thơm đầy mùi giấy mực, có khi tay quanh quẩn mùi gạo vừng, hoặc mùi chè xanh, mùi rượu mận. Thời điểm buồn bã nhất, bàn tay mình chỉ có mùi laptop, mùi điện thoại, mùi xập xình trong những quán bar. Còn những tháng ngày này, tay mình thơm những mùi-Hà-Nội-nhất.

Mỗi buổi sáng đều thơm mùi trà ấm. Trà cúc, trà gừng, trà nụ, trà ngâu… Mùi núi rừng đưa đến từ đâu, cứ lẩn khuất khi ngồi đóng từng túi trà Bạch Hạc. Bàn tay mình cũng thơm mùi xôi sớm, mùi mứt gừng, mùi gạo rang. Cùng thơm mùi lá cây, mùi mực đầy, mùi giấy mới. Cùng thơm mùi mưa xuân, mùi hoa cau, mùi ngọc lan trên phố. Cùng thơm một mùi người, ấm dịu mãi trong lòng.

Nhược Lạc 

Đàn bà đẹp

Image

Khi tôi nhắc đi nhắc lại cụm từ này trong đầu, liền ngửi thấy phảng phất mùi lụa cũ, cả mùi bồ kết và một thanh vị man mác khó định hình.

Tôi đang nhớ tới những thiếu nữ Hà thành xưa cũ, nước da trắng hồng, bờ môi chín mọng, tóc dài buông xõa, giấu mình trong những tà áo thơm lành. Một vẻ đẹp cổ điển,chuẩn mực, thanh cao.Vừa e ấp, vừa kiêu kỳ. Như một đóa dành dành trắng muốt trong đêm. Hương thơm của nó luôn khiến người ta muốn sát lại gần, nhưng không thể chạm vào. Là ngưỡng vọng tuyệt đối xa vợi.

Đàn bà đẹp thông thường đến từ cảm quan thị giác. Những dáng son, gót hồng không phải ngẫu nhiên đến với đời để rồi tàn phai rất chóng. Nó được sinh ra để người ta thưởng ngoạn, trầm trồ, kính ngưỡng, và cả khát khao chiếm hữu. Đàn bà có nhan sắc không thiếu, nhưng đàn bà đẹp thì không nhiều. Đó phải là người toát lên được cái thần khí bên trong những dáng dấp thông thường. Để người đối diện cảm nhận được vẻ đẹp ngập tràn sinh khí con người, khác với những mannequin thô kệch, phù phiếm.

Đàn bà đẹp luôn có mùi hương riêng. Đó trước tiên phải là mùi của thịt da ngan ngát, của son rỗi và xuân thì. Là mùi hương thuần khiết đến độ phải rũ bỏ hết những ham muốn phàm trần, mà nghiêng mình thưởng thức bằng một tâm hồn thanh sạch, mới có hy vọng chạm vào. Sau đó, là mùi nước hoa. Lớp mùi này, phải quyện hòa với lớp mùi gốc kia, thì mới toát lên vẻ đẹp thẳm sâu của đàn bà được. Nếu không sẽ là một sự kệch cỡm khó chịu. Đàn bà đẹp và thông minh thì phải biết chọn nước hoa cho mình. [Cũng có đàn bà không dùng nước hoa. Chẳng sao, vì tự họ đã có mùi hương riêng của mình. Nhưng tôi thích đàn bà dùng nước hoa một cách am hiểu và tinh tế]

Cái đẹp của đàn bà còn nằm ở sự kỳ bí. Hoặc vì, bản chất tò mò cố hữu của con người, mà thành ra, đặc trưng ấy của đàn bà trở nên đẹp lạ lùng. Không một người đàn ông nào mê đắm một người đàn bà đã phô bày tất cả. Sự bí ẩn tạo nên nét quyến rũ chết người. Có nghĩa là bạn không bao giờ biết một người đàn bà thực sự đang nghĩ gì, cho dù đó có là đàn bà đơn giản nhất thế giới.

Sau cùng, cái đẹp của đàn bà, hiển nhiên, nằm ở bên trong con người nàng. Một tâm hồn trong khiết như hoa nhài, rực rỡ như hồng nhung, nồng ấm như bách hợp, bí ẩn như mùi xạ hương ngái. Đó là người đàn bà khôn ngoan biết hiểu sâu sắc người đàn ông của mình. Biết nên nói điều gì, im lặng điều gì. Là ánh trăng ngần khiến đàn ông có thể dành hàng giờ vừa tâm tình, vừa thưởng ngoạn. Là người đàn bà biết dung hòa giữa nét hiện đại, tươi mới và cổ điển, truyền thống. Là cuộc hành trình khám phá đầy hứng khởi như đi qua những top notes, heart notes và base notes mê đắm lòng người.

Tôi yêu cái đẹp.

Và tôi ngưỡng vọng đàn bà đẹp.

Có thể ví như một thú vui tao nhã, hay một thứ nghệ thuật đáng tôn thờ.

Nhược Lạc