Cùng nhau

26756688_1926752090987175_5334739128453380594_o.jpg

Khi được hỏi những điều về bố, tôi chợt nhận ra mình chẳng biết gì về ông.

Dù là bây giờ hay hai chục năm về trước. Tôi không còn nhớ chính xác gương mặt ông lúc trẻ như thế nào, thường mặc bộ đồ gì. Tôi không biết ông thích ăn gì và ghét thứ gì. Tôi không nhớ ông đã nói những gì với tôi, đã cố dạy bảo điều gì.

Nhưng tôi còn nhớ là bố hay đưa tôi ra nhà văn hóa của khu phố, nơi ông đánh bóng bàn. Tôi ngồi xem ông đánh, hoặc tập phát những cú bóng loạng choạng. Vào mùa hè, bố đưa tôi đi biển Sầm Sơn. Bất chấp sóng to và tôi không biết bơi, ông vẫn lôi tôi ra xa tít mù tắp, cho tôi tập nhảy sóng, cho tôi tập thả người trên biển, và cho sóng táp bập bùng vào mặt, vào người. Tôi nhớ bố lúc bố cho tôi ngồi trên vai, vươn tay hái những quả hồng xiêm chín. Hoặc đôi khi trước khi vào lớp học, ông gọi với theo, buộc lại cho tôi túm tóc nham nhở.

Read More »

Advertisements

Chúng ta có thể dạy gì cho trẻ?

 

(dành tặng chồng, và con gái)

***

Hồi cấp 3, được học bài “Một người Hà Nội” của Nguyễn Khải, mình cũng manh nha cái ý định lấy một anh giáo viên tiểu học. Anh này tốt nhất nên dạy toán, vì mình dốt toán, thế thôi. Không phải có ý định khôn ngoan lấn át cả chồng, hay mong muốn an phận thủ thường gì, mà chỉ nghĩ đơn thuần rằng một anh giáo tiểu học thì hẳn dạy con nít hay lắm. Như thế mình sẽ nhàn.

Nhưng rồi mình không lấy được anh giáo viên tiểu học nào, mà lấy phải một anh dạy võ. Được cái anh này cũng dạy võ cho bọn trẻ con. Có điều, dù đã lấy một anh dạy võ cho trẻ con rồi, mà tới lúc có con, cả hai vẫn nhìn nhau ngán nhẩm, rằng, trẻ con phiền thật.
Không chỉ phiền vì những cái linh tinh quấy khóc, ăn ngủ ị tè của chúng nó, mà còn vì không biết phải làm gì với tính cách của chúng nó, không biết phải dạy gì cho chúng nó.
Ừ thì mình có thể dạy chúng nó cách ăn uống ngủ chơi, mình có thể đọc sách, chơi đàn cho chúng nó nghe, có thể ấp ôm vỗ về mỗi khi quấy khóc…. Nhưng mình có thể “dạy” gì tụi nó đây? Để tụi nó có thể lớn khôn và trưởng thành một cách “đúng đắn”, để tụi nó sau này nhìn lại không trách giận bố mẹ vì đã dạy con sai lắc rồi. Mình băn khoăn lắm, bởi vì chính mình, và nhiều người bạn của mình cũng đã trách giận bố mẹ suốt bao lâu qua như thế. Có những tổn thương nặng nề trong gia đình mà không cách nào hàn gắn, bù đắp được. Mình không muốn lặp lại sai lầm đó.

Read More »

Thăm Tà Xùa

IMG_5001
Taken by Dũng

dẫu thiên đường ngàn năm vẫn vậy
con rồng say ngủ mãi cũng trở mình

dấu chân người giữa lặng thinh
đau thương chung mạch nặng tình núi non
tim người đương lúc hồng son
mắt hoen lệ giấu mỏi mòn đá thơ

thương mầm shan tuyết đợi chờ
màn mưa thiên phúc để mơ giấc lành
núi thiêng thủa ấy rất xanh
ai phơi tuyết trắng để hanh nỗi buồn

khấn lời ước nguyện mưa tuôn
phận duyên so tính còn muôn dặm dài
mặt trời xuống thở ngang vai
cánh chim đổ bóng ngày phai mất rồi

ừ ta về với nhà thôi
khói thơm đã nhắc một nồi cơm êm.

Nhược Lạc