8 giờ sáng ở công ty quảng cáo,

Nếu như ở nhiều công ty khác, nơi 8 giờ đã bắt đầu vào làm, thì 8 giờ sáng ở công ty quảng cáo, có thể chị lao công còn chưa lau xong sàn và mọi thứ vẫn chìm trong yên ắng. Không có quá nhiều người biết 8 giờ sáng ở công ty quảng cáo có gì, vì họ còn đang bận ngủ.

Vậy hãy để tôi thử liệt kê ra vài điều:

1. Máy pha cà phê ở công ty
Thật tuyệt vời, không ai tranh máy pha cà phê với bạn. Sẽ tuyệt vời hơn nếu người đồng nghiệp đã pha cà phê vào ngày hôm qua, nhớ ra rằng họ cần bỏ bã cà phê và vệ sinh filter. Nếu không nhớ thì mình sẽ làm, rồi nhắc cho họ nhớ.

Dù sao thì, cảm giác được thảnh thơi pha cà phê, thêm sữa, và nhẩn nha uống trong một gian phòng lớn cũng thư thái hơn nhiều so với việc vừa uống vừa nghe brief từ account.

2. Cây hoa giấy ở trước nhà
Phía trước công ty có một cây hoa giấy và tầm 8 giờ 15 là đoạn đẹp nhất của nó. Đơn giản là vì, nắng sớm. Nắng phả một quãng màu mật ong lên toàn bộ tán cây, tạo ra những tia màu ấm áp xiên qua kẽ lá. Komorebi [木漏れ日] – như người Nhật nói. Hoặc chúng ta chỉ cần thấy đẹp là đủ.

3. Ông chú quét lá nhà hàng xóm
Ông chú quét lá cặm cụi mỗi ngày, vào khoảng 8 giờ đến 8 giờ 30 sáng. Có khi là cả buổi chiều, cỡ 4 giờ rưỡi, khi tôi đang ngồi trên phòng họp lớn nghe những lời nhận xét thú vị từ các khách hàng đáng kính, nhìn xuống bên dưới thấy một ông chú mặc quần đùi trơn màu xanh lam hoặc kẻ sọc, cặm cụi quét những chiếc lá vàng. Thật sự cần mẫn, y như tôi đang cần mẫn sửa lại bài lần thứ n+1.

4. Những cuốn sách nằm sâu trong kệ
Sách trông có vẻ dày, nhiều chữ hoặc nhiều hình, hoặc cả hai. Chúng ở đó, trước hết để làm đẹp cho những khoảng kệ. Thường thì chẳng mấy ai đọc, hoặc đã đọc hết rồi. Nhưng thi thoảng, khi tôi chui xuống kệ sách dưới gầm ghế, hoặc chịu khó lật qua những lớp sách phía trên, tôi sẽ tìm thấy những cuốn úi-chà tôi chưa đọc.

“Chị mới mua sách à?” – đồng nghiệp hỏi. À không, nó nằm ở ngay kệ sách đằng kia, được khoảng 6 năm nay.

5. Sự tĩnh lặng cần thiết
Đơn giản là thế. Không có âm thanh nào phát ra ở đây, ngoại trừ tiếng đánh máy của tôi và tiếng lau sàn, rửa ly của chị lao công nay đã xuống dưới tầng trệt.

Tuyệt hảo. Nếu có thứ gì hay ho được sinh ra trên đời, hẳn nó sẽ diễn ra vào lúc 8 giờ sáng ở một công ty quảng cáo. Nếu không có gì diễn ra, thì bản thân nó đã là một món quà.

Cho tới chừng 9 giờ 30 sáng, khi mọi người bắt đầu tới, notification nhảy lên ồ ạt. Và một ngày làm việc hì hục lại bắt đầu.

Nhược Lạc

những tiệm sách của tuổi trẻ lạc lối

tumblr_nd5d1dfgXU1u0da3jo1_1280

Đã qua rồi cái thời những nhà sách thường to đùng, khô cứng và nhàm chán; sách thì cong queo, cũ kỹ do quá nhiều người cầm lên đọc. Bây giờ càng lúc càng xuất hiện nhiều tiệm sách nhỏ nhắn, xinh đẹp và mới mẻ giữa Saigon. Khởi điểm của chúng là từ niềm yêu thích sách vở của chủ nhân, cho tới một căn phòng nhỏ, thêm vài kệ gỗ và rất nhiều sách quý. Mỗi lần bước chân vào thế giới san-sẻ-riêng-tư ấy, mình lại không khỏi xao xuyến trong lòng. Vừa muốn ôm hết về nhà, vừa đau lòng giữ ví tiền, vừa ganh tỵ lại vừa biết ơn chủ quán đã tạo ra nơi chốn diệu kỳ này.

Mình gọi những chốn ấy là tiệm sách của tuổi trẻ lạc lối. Bước chân vào nhất định sẽ lạc – lạc trong lạc mất (cả hồn và tiền) và lạc trong lạc quan (sung sướng dù ăn mì gói). Nay mình chia sẻ vài góc nhỏ bé như vậy tại Saigon, ai yêu mến thì mời ghé thăm. Để tiệm làm ăn được. Để tiệm còn đó hoài. Cho mình loay hoay tuổi trẻ trong đó nữa.

Continue reading