
Con bé nhà tôi đang theo học một lớp toán tư duy. Lúc con bé tham gia thì lớp đã học được kha khá buổi, các bạn đã quen bài và cách học nên theo bài rất nhanh. Tôi ngồi từ xa, thi thoảng lượn qua lượn lại, xem con bé học hành thế nào. Thấy cô hỏi câu nào, con bé cũng hào hứng xung phong giơ tay trả lời, xong toàn trả lời sai :)))
Nhưng mỗi lần như thế, cô đều từ tốn giải thích lại. Cô bảo, trả lời chưa đúng không sao cả. Làm sai thì mình làm lại, được không các con? Bọn trẻ đồng thanh la lên: DẠ ĐƯỢC!!!
Tôi đứng từ xa, khe khẽ đáp theo “Dạ được” trong lòng.
Giá mà hồi nhỏ, có ai đó nói cho tôi biết việc làm sai rồi làm lại là một điều bình thường. Tôi vẫn nhớ lúc tôi ngang tuổi con bé bây giờ, có lần cô giáo đặt câu hỏi, tôi và đám bạn nhao nhao lên trả lời. Đủ kiểu câu trả lời được đưa ra. Và lúc đó, cô giáo đã nhìn thẳng vào tôi nói “nhanh nhảu nhỉ, có biết gì không mà nói?”.
Chỉ vậy thôi, nhưng sau đó tôi không còn nói nữa. Và sau hai mấy ba chục năm, thi thoảng cái phút giây đó vẫn xẹt qua đầu. Ai nói rằng trẻ con không biết gì và mau quên?
Tôi cảm thấy biết ơn những thầy cô giáo mà bọn trẻ con nhà tôi đang theo học. Không chỉ vì họ đang dạy cho lũ trẻ những kiến thức mới, mà còn vì họ liên tục an ủi tụi nhỏ rằng: Không sao cả, làm sai là bình thường, sai – thì làm lại.
Có lẽ nhờ thế mà dù sai rất nhiều, song mỗi khi cô giảng, con bé nhà tôi luôn mạnh dạn giơ tay phát biểu ý kiến. Cuối mỗi buổi học, tôi hỏi con: Bài có khó không? Con đều bảo: Khó lắm mẹ ạ. Nhưng nếu hỏi tiếp rằng con có muốn học nữa không, thì con vẫn gật gù bảo có, con muốn được học tiếp.
Với tôi đó là một kiểu cảm giác quan trọng. Hiểu rằng con đường này đi rất khó, nhưng vẫn muốn đi tiếp. Hiểu rằng mình luôn có người hỗ trợ, động viên và ủng hộ. Hiểu rằng mắc sai lầm là việc chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng mình vẫn có cơ hội để sửa sai, để làm lại, và học thêm một bài mới vào ngày mai.
Hiểu được như thế, thì không ai còn sợ phải bước đi, thêm một bước nữa.
Nhược Lạc