em ném pao, anh không bắt

Sài Gòn đã bước vào mùa quả chò bay.

Hôm trước lúc tôi đưa bọn trẻ con đi công viên, đã thấy những cơn mưa chò bay ạt ào trên phố. Trái với hình ảnh nên thơ qua những tấm hình, tôi thấy quả chò đáp xuống đầu cũng khá đau. Thằng bé con nhà tôi bị u một cục, còn tôi thì sau vài lần tung chò thì cảm thấy ok, trải nghiệm như vậy là đủ rồi.

Không hiểu sao nhìn mớ chò bay khiến tôi nhớ đến một bài thơ của người H’Mong:
“anh ném pao, em không bắt
em không yêu, quả pao rơi rồi
em yêu người nào, em bắt pao nào…”

Tôi khá thích đọc thơ của người dân tộc (nhiều tộc), nó cứ có một cái nhịp điệu riêng rất hay, bình thản đến ngạc nhiên, lại hơi tê tê phả ra mùi rượu cần men lá.

Chẳng hạn như dân ca dân tộc Giáy:
“yêu anh đến tháng Bảy
cơm chẳng ăn tháng Bảy
yêu anh đến tháng Tám
cơm chẳng ăn tháng Tám”

“ngày qua mười dặm ngựa
ngày qua năm đoàn người
không thấy người nào giống dáng em
chưa gặp người nào đúng là nàng”

Tình yêu cũng giống như cơn mưa chò bay giữa thành phố tháng Tư, không bao giờ biết lúc nào nó sẽ rơi trúng đầu mình. Nhìn từ xa, nó thật là đẹp, thậm chí đến mức gần như ước ao. Đi đâu không thấy, cũng hoài nhớ về. Năm nào cũng lặng lẽ xem và nhớ lại như mục Memories nhiều chuyện trên Facebook. Nhưng để nó rơi trúng mặt thì rất đau.

Tôi là người rất hay để mình đau.

Có thể là vì thần kinh vận động của tôi hơi kém, chăng? Tôi ít khi tránh được những cú chò rơi, lại còn hay ngẩn người ra ngắm nhìn những vẻ đẹp. Hâm dở thế đấy.

Sau mấy chục năm trầy trật với tình yêu, tôi cảm thấy đằng nào cũng vậy. Nghĩa là đằng nào cũng không tránh được, và trái tim mình sẽ rất vất vả. Nhưng, mình càng có nhiều thứ để làm với chính mình bao nhiêu, thì đứng giữa một cơn chò bay càng dễ chịu hơn bấy nhiêu. Hơn thôi nhé, hoàn toàn dễ chịu thì không có đâu. U đầu sẽ nhiều hơn.

Tôi bảo những đứa con tôi, cứ thích nhau thoải mái. Cuộc đời mà không để ý ai thì chán ốm. Nhưng phải học hành cho đàng hoàng vào. Điểm số mà lẹt đẹt thì cứ xách đít về đây. Và phải dành thời gian cho chuyện vận động: chạy nhảy, chơi bóng rổ, leo núi trong nhà, tập võ. Cũng như thời gian cho những thứ thuộc về tâm hồn: đọc sách, chơi nhạc, luyện cờ, pha trà, nói chuyện. Phải làm tất cả những thứ đó càng sớm càng tốt, và làm cho thật thuần thục. Mỗi năm mỗi lớn thì phải thêm một bước nữa là biết cách trò chuyện với chính mình.

Tất cả đống kỹ năng đó sẽ giúp mình bước vào cơn chò bay với một tâm thế thơ thới hơn, để đối diện với cái đẹp và những niềm đau.

Đau quá mẹ ơi, thằng bé con chạy ra, chỉ cho tôi cái chỗ đo đỏ trên đầu nó. Tôi bảo, về nhà mẹ sẽ bôi thuốc cho con. Thằng bé nghe thấy thế liền cảm thấy yên tâm ngay. Thực ra tôi chả có thuốc gì. Có mỗi một tuýp thuốc đu đủ màu đỏ, dùng để bôi tất cả mọi thứ trong mọi trường hợp. Muỗi đốt va đập ngã đau dị ứng sưng tấy…bất kể chúng nó bị gì, tôi sẽ lôi ra, bóp một tí ra đầu ngón tay, trét vào. Chúng nó sẽ ngay lập tức cảm thấy được an ủi. Thứ nhất là cái đó, thứ nhì là urgo. Trong nhiều trường hợp, toàn là giả dược, thế mà lại vô cùng hiệu quả.

Nhưng nói chung là mùa chò bay vẫn đẹp. Và tình yêu vẫn đẹp. So giữa những thứ hãm lờ phải chịu với nó, thì tôi vẫn chọn lao vào. Vì sao vậy? Bởi vì cũng chỉ có một cuộc đời để sống thôi. Sống và cảm thấy – thì vẫn hơn sống mà chẳng cảm thấy gì hết chứ.

Nên vào những ngày tháng Tư, tháng Năm, vẫn phải bước ra ngoài đi. Thành phố vẫn còn những ngày nắng đẹp, dù đã bắt đầu có mưa đầu mùa. Còn mấy bữa được thấy những trái pao nâu bay trên bầu trời Sài Gòn…

Nhược Lạc

Leave a comment