nuộc lạt mái nhà

“Ngó lên nuộc lạt mái nhà
Bao nhiêu nuộc lạt nhớ ông bà bấy nhiêu”

những ngày thơ ấu của con
dệt từ muôn vạn lạt son buộc vào
tay thầy u dựng mái rào
đôi tay con bé dạt dào ước mong

tháng năm phủ mái nhà trong
ầu ơ một sợi, tiếng lòng còn nguyên
hai sợi là giấc trưa hiền
ba ngàn sợi buộc những phiền cùng lo

mấy trăm sợi đánh khóc no
ngàn không đếm nữa, ủ tro nỗi buồn
đi qua bốn phía mưa tuôn
ầu ơ một sợi lời buồn trăng đêm

đòng đưa hai sợi lạt mềm
ba ngàn sợi nhớ êm êm – còn gần
con lớn lên giữa phân vân
quơ theo nuộc lạt phân trần đường đi

nuộc lạt cũng hoá xanh ri
thành đường tay chỉ rù rì trần ai
khi con băng mãi đường dài
trở về mới thấy lạt hoài rơi mau

khi con về lại vườn sau
ngó lên nuộc lạt
đớn đau cùng với thương nhau,
vẫn còn.

Nhược Lạc

vui sướng đi cho đời tươi sáng

Có thật là như thế không?

Hồi hai mươi tuổi, sau khi cảm thấy mình đã buồn nhiều quá, tôi đã quyết định cứ vui sướng đi, cho đời tươi sáng. Tôi tự đặt cho mình cái tên Lạc – để mỗi lần nghe ai gọi mình, là sẽ thấy vui thêm một chút.

Nhưng cuộc đời có vận hành theo cái cách đó không?

Lúc ở Hội An, vào khoảng năm 2014, có lần tôi đã muốn dọn hẳn ra đó sống. Một người anh thân quen bảo có thể cho tôi một công việc đón khách và dọn dẹp ở homestay. Việc cũng nhàn thôi, trừ mùa cao điểm. Tôi có thể nhận một mức lương khoảng một triệu rưỡi đến hai triệu đồng. Ăn ở không tốn mấy chi phí. Nếu khéo vun vén, tôi thậm chí có thể để dành ra một chút. Chưa kể, tôi còn được hào phóng thưởng thức bầu trời xanh diệu vợi, rất nhiều hoa giấy, mùi của biển, và thời gian để viết.

Có điều, lúc ấy, ở Sài Gòn mức lương của tôi là chín triệu đồng. Khoảng cách xa quá. Kể cả có trừ đi các mức chi phí đắt đỏ của Sài Gòn, thì tôi vẫn sống thênh thang. Tư bản hấp dẫn quá. Tư bản gọi tôi về.

Cứ vài năm một lần, cái lời hiệu triệu vui sướng ấy lại trồi lên. Tôi lúng túng cân nhắc giữa lời trái tim thôi thúc và lý trí phân tích. Có lúc tôi làm theo lời đứa này, lúc theo lời đứa kia. Nhưng thường thì đứa kia vẫn thắng. Đứa kia, tức là trái tim.

Tôi có thể đổ vấy cho việc mẹ tôi đã sinh ra tôi như thế – một sinh vật nặng tình cảm, ham thích vùng trời rực rỡ, và yêu những tiếng chim.

Có năm, tôi bỏ tất cả, leo lên con xe máy cà tàng (tất nhiên là ngồi phía sau thôi), đi qua những cung đường hiểm hóc, tìm về với mấy cái lá màu xanh mà sau khi sao sấy phơi phóng, người ta gọi đấy là trà. Có năm, tôi hì hục với chuyện bếp núc, viết lách, mở mấy cái lớp học linh tinh mà bây giờ nghĩ lại thiệt là xấu hổ. Có năm, tôi làm đám cưới, bầu, và lần lượt đẻ.

Cái đời sống của tôi cứ vọt lên lao xuống, lần nào loan báo tin gì bạn bè cũng trố mắt lên nhìn. Thoạt tiên chúng rất hoảng hốt. Sau đó chúng lo lắng cho tôi. Theo thời gian, khi biết tôi vẫn còn sống, có đứa e dè bảo, tao rất nể mày, mày không chỉ là một creative trên mặt giấy – mày sống một đời creative.

Có đáng không?

Tôi không biết.

Mấy năm nay, cụ thể là tám chín năm nay, từ hồi có con, tôi sống theo kiểu creative lươn lẹo. Nghĩa là, tôi phải làm tròn trách nhiệm với những cá thể tôi đã sinh ra. Song tôi cũng không chịu được nếu để cho đời mình tàn lụi. Tôi muốn sống một cuộc đời rực rỡ.

Tôi làm thơ trong toilet. Viết lúc nửa đêm. Tranh thủ mọi lúc để làm các việc mình muốn làm. Vừa đi làm fulltime vừa mở quán vừa chạy event vừa ra sách. Vừa làm mẹ.

Năm ngoái, bạn tôi làm một cái concert, rủ tôi lên đọc thơ. Hôm đó Đà Lạt mưa nhiều, ban tổ chức lo lo lắng lắng mà vẫn phải giữ mặt bình thản, để nghệ sĩ không nghĩ ngợi gì. Cái mái che dựng năm lần bảy lượt mới chịu đứng yên, nhưng là để che cho khán giả thôi. Cỡ chừng năm trăm khán giả. Chứ trên sân khấu, mọi người xác định ướt hết.

Tôi được đọc khoảng ba bài thơ.

Lúc tôi lên thì trời lất phất mưa.

Bạn tôi ngồi bên cạnh, chơi đàn guitar. Bạn nhìn sang tôi động viên, bình tĩnh nhé. Ban nhạc đằng sau dâng lên những âm thanh. Trong mắt tôi dâng lên nước hồ. Tôi xúc động trước vẻ đẹp mà ngày hôm đó tôi đã được trải nghiệm. Tôi rất biết ơn bạn mình.

Và tôi cũng biết ơn tôi.

Tôi biết ơn cả gia đình mình. Hai đứa con tôi đứng trên mặt cỏ, cũng dưới trời mưa, nhìn lên sân khấu thấy mẹ mình đang ở đó: đọc lần lượt từng bài thơ một.

Trải nghiệm này đặc biệt quan trọng với chính tôi. Tôi muốn con mình nhìn thấy mình trên sân khấu của ngày hôm đó.

Con tôi đã nhìn thấy tôi, vào buổi sáng, khi tôi uê oải thức dậy, ôm vòng lấy nó đòi ngủ nướng thêm chút chút. Con tôi đã thấy tôi nấu ăn, tắm, sấy tóc, mặc quần áo, dạy nó học, kể chuyện cho nó trước giờ đi ngủ. Con tôi cũng đã thấy tôi mặc blazer, áo váy thướt tha, đi làm tới tối mịt, thức khuya chạy deadlines. Và con tôi cũng thấy tôi, mặc cái áo choàng rộng, đứng trên sân khấu giữa một cơn mưa, và đọc thơ.

Rất khó để biết mình có phải là một người mẹ tốt hay không. Ít khi chúng ta làm được điều đó lắm. Cha mẹ nói chung thường là những người lớn vụng về. Tôi lại còn vụng về suất đúp.

Nhưng phải có cái gì đấy khiến mình thấy tự hào trước con cái. Ít ra là mình tự cảm thấy thế. Phải để cho con mình nhìn mình để biết một người phụ nữ xinh đẹp nhất là lúc nào – khi họ được sống đúng là họ. Phải để cho đứa con gái mình nhìn vào và biết rằng một người phụ nữ có thể vẫn có gia đình, đồng thời sống một đời rực rỡ. Phải để cho thằng con trai có một chuẩn mực khác về phụ nữ, ngoài những phấn son (rất mực cần thiết!), còn phải có thứ vẻ đẹp toát ra từ bên trong. Phải cho chúng nó thấy hết những điều ấy mà không cần một lời nào từ mình nói ra cả.

Chỉ cần sống và cho chúng nó nhìn vào thôi.

“Vui sướng đi cho đời tươi sáng,
Vui sướng đi cho lòng thêm tươi,
Ta hát ca đón mừng xuân mới,
Ta hát ca cho lòng thêm hăng hái

Hát vang lên đời ta thắm tươi,
Tiết xuân huy hoàng muôn sắc hoa
Tiết xuân êm đềm muôn tiếng ca,
Xuân tưng bừng”

Có thật thế không? Cái mùa xuân của cuộc đời tôi.

Tôi có thể vẽ cho mình những đóa hoa, cũng có thể tự chân mình bước xuống vực. Nhưng có nề hà chi. Sau này các con tôi sẽ hiểu tôi. Nếu tôi làm điều tốt, chúng sẽ học từ đấy. Nếu tôi sai quấy, chúng cũng sẽ học từ đấy.

Nhiệm vụ của tôi có lẽ chỉ cần thành thật với chính mình là được. Không bỏ rơi mình, nhưng cũng không bỏ rơi công việc. Còn phải cày bừa thêm nhiều năm nữa để cho chúng nó được ăn học, được đọc những cuốn sách hay, xem những bức tranh đẹp, đi xa hơn mẹ chúng nó, và ngắm tuyết rơi đầu mùa.

Sau này, khi bọn chúng lớn lên, khi chúng nó đã nhuộm đủ cái hơi ấm của tôi lên người, và cũng đã cãi nhau với tôi đủ nhiều để xây dựng critical thinking, chúng nó sẽ vẫn yêu tôi thôi. Chúng sẽ không ở cạnh tôi mà sẽ bay xa ngút ngàn mà vẫn yêu tôi. Còn tôi cũng mãi yêu chúng nó.

Tôi sẽ già đi mà vẫn xinh đẹp, vẫn viết lách, vẫn làm thơ, vẫn yêu như mùa xuân đầu tiên, và hạnh phúc theo cách của tôi. Vì nếu tôi không biết cách cảm nhận hạnh phúc của đời mình, thì lấy tư cách gì mà luận bàn cùng chúng nó.

Nhược Lạc

ngày không đáng kể

em muốn ở bên anh
một ngày không đáng kể
một ngày yên ả, lặng lẽ
ngoại trừ thời gian trôi

em muốn ở bên anh
một đêm thôi
không có lễ hội nào cuồng nhiệt
không có cõi lòng thao thiết
bộ phim chầm chậm trôi
không nhớ tên đạo diễn rồi

em sẽ nhấp một ngụm rượu tối
cho má từ từ chín đỏ
nơ ron thần kinh cựa cọ
giãn ra như tấm vải cotton
và cơn mơ chẳng hề ập đến

em muốn ở bên anh
một ngày không mệt
ngày không tin tức
ngày không bực
không bom nổ
trời không giông
không ý niệm
và không ý kiến

em muốn ở bên anh
một ngày lương thiện
con người tự nhiên rất mực con người

một ngày hầu như không có gì tới
ngoại trừ vài giờ ở bên nhau

thời tiết này
giòng sông sóng thở hiền hòa
không phấn hoa
và không hắt hơi gì cả

một ngày ta chẳng cần nhớ về,
em muốn ở bên anh.

Nhược Lạc

không có anh

không có anh chắc cây sung sẽ buồn
trời rõ ràng mưa tuôn, mà em không nghĩ ngợi
không có anh chắc Mimosa không đợi
Đà Lạt không đợi, mưa tháng Tư không tới
em không ơi

không có anh chắc đêm sẽ rơi
mặt trăng không mời một câu thơ nào
có rất nhiều đêm không sao
ai sẽ bỏ lóng lánh vào đôi mắt em
và cầm tay cho má em hồng
cho mây bồng bềnh trên tóc

không có anh chắc em vẫn khóc
nhưng không phải giọt nước mắt nhớ nhung
sớm mai thành phố thở dài
vỉa hè xốc nổi nhớ hoài bàn chân

không có anh thì ai ân cần
ai nhắn tin buổi sớm, ai đọc sách ban khuya
ai nghe em nói chuyện lia thia
ai cho mùa xuân lất phất
nghe run run lộc biếc trên cành

không có anh, ừ thì không có anh
đời vẫn sống và trần gian vẫn thở
trái tim của em, ừ thì cánh cửa
dẫu khép hờ và mắt vẫn bao dung

nhỡ ngày mai sương gió khôn cùng
không có anh, ừ thì em chịu
nhưng đôi khi trái tim líu ríu
em sẽ ước đời mình: có anh

Nhược Lạc

mặt trời phút cuối

em gom hết mặt trời trong phút cuối
rụng tới nay vừa đủ bốn mươi ba
tay quờ quạng lấp lánh buồn trong vắt
trái tim rơi lặng lẽ chốn giang hà

đôi khi vì giọng anh nồng ấm quá
em quên mình trên cửa ngục bước đi
ngày hôm qua ngọn cỏ vẫn xanh rì
sang tới nay đã úa về bên dốc

em giả lập bình yên trong thoáng chốc
bằng tuần trà pha vội giấc ban mai

mỗi buổi sáng bước đi dài sấm sét
mỗi đêm thâu không muốn quảy chân về
những cơn mộng không phát lời dễ chịu
mở lòng tay, so mất nỗi xuân thì

em ngẩng đầu, nhớ vòm cánh thiên di
thân cỏ yếu mà mộng đời quá rộng
ngoảnh mặt lại ấu thơ còn khoảng trống
chẳng có gì đáp lại tiếng anh đâu

em còn gì chừa lại sóng âu sầu
giữa thế kỷ chật ních buồn nhân thế

sao anh còn ngoái nhìn em như thể
một ngày kia màu nhiệm sẽ bắt đầu?

Nhược Lạc

mời

em thương mến mời anh bước lên tàu

chỉ ít phút nữa thôi, cửa tàu sẽ đóng
anh sẽ đứng lại, chùn chân, hay mở lòng nghe ngóng:
tiếng hú ngân khai mạc cuộc đời?

em mời anh bỏ lại phía sau những u hoài
cả những thức lễ nghi hàng mã
cả những lời tán dương trí trá
những bó hoa làm khổ con người

em mời anh đi đến nơi
mà chính em còn chưa biết
không có hạng vé nào dành cho ai hết
tiền của anh vô dụng ở đây rồi

nhưng người soát vé, chính là em thôi
nên em sẽ lươn lẹo để anh được ngồi hàng đẹp nhất
với ô cửa rộng và một bình minh ngất
ngây trong trí tưởng anh

em sẽ đòi hỏi thêm một (vài) lá thư xanh
thay cho vé mời mà em đã tặng
khuyến mãi thêm một chiều phố nắng
và đôi bàn tay

anh có thể đi ngay
hoặc anh đợi đến ngày phù hợp
chuyến tàu sẽ lao đi như một tia chớp
song đôi khi cũng biết đợi chờ

anh mặc áo sơ-mi
và mang theo một túi đồ thật gọn
một vòng tay ôm, một đôi mắt nước
và tiếng thơ dịu dàng như đêm

bây giờ em phải đi thôi
em đi trước, những lượt tàu ngang dọc

nhưng nếu một hôm anh thấy em khóc
hãy hứng lấy những giọt nước đau đớn đó
bằng những đường chỉ tay đau khổ của anh

anh hãy đến
ngay khi anh có thể

đoạn đường xa em đã mở ra rồi

Nhược Lạc

quên em ngày xưa đi

quên em ngày xưa đi
hãy yêu em bây giờ

con ngõ ướt trong mơ
màu nắng chung thân nhớ
vầng trăng rụng còn nửa
tim thất tình thanh niên

thư giấy nhuốm muộn phiền
thôi đừng mở ra nữa
trang sách sũng nước mưa
gió bây giờ hong thở

sao anh nỡ nghỉ yêu
công viên thời chủ nhật
những năm tháng đi khuất
bây giờ lại rụng về

em sau cơn ngủ mê
búp sen bừng tỉnh giấc
đã qua muôn trùng nấc
của những bậc thang sâu

em như khúc nhạc đau
học trăm lần chưa thuộc
anh hãy quên ràng buộc
nối em về ngàn mưa

hãy quên em ngày xưa
yêu bây giờ thôi nhé.

Nhược Lạc

tôi sẽ gói mặt trăng mang về

khi cả thế giới đang ngủ say
tôi sẽ gói mặt trăng mang về
trong tờ giấy bạc lấp lánh
cột thêm một chiếc nơ xanh

tôi sẽ gói mặt trăng mang về
và chia ra cho mỗi người một mảnh
kìa mảnh bé cho chú mèo hoang
đi lại nơi chân cầu quen thuộc
mảnh vừa cho một đôi dép guốc
lộp cộp về khuya không té đau

một mảnh trăng cho vườn nhà sau
vằng vặc sáng cùng câu chuyện kể
một mảnh dựa cho vừa chiếc ghế
đòng đưa nỗi nhớ người khuya

tôi sẽ gói mặt trăng mang về
cho người đi xa lâu chưa trở lại
mảnh trăng xơ xác mùi cỏ dại
lấn quấn những đêm muộn tàu

mảnh trăng cho người chờ sau
cho người không còn tin nữa
cho người hôm nay bỏ bữa
cho người đứng giữa mùa giông

tôi gói mặt trăng bằng không
bẻ ra thế là thành một
thành hai, rồi ba, và bốn
chia đều cho khắp chốn nơi

dầu biết, chỉ là mơ thôi
tôi vẫn mang trăng về gói
trên đường gặp ai có hỏi
thì đây,
một mảnh-trăng-tôi.

Nhược Lạc

mãi mãi không bao giờ có mặt

em nhớ anh như nhớ một thành phố
chưa hề đặt chân tới
như tuyết chưa rơi
như tách trà chưa rót

mùa đông xác xơ gầy ngót
mùa buồn mà em đã đi qua

gió đã thổi qua ngôi nhà em
rất nhiều đêm trống cửa
lần đầu tiên khi lòng em mở
thì gió đã thôi rít dài

em nhớ anh như một sớm mai
như con đường dài không tuổi
như lòng trong vắt suối
như lụa khói còn lại
sau khi nến đã tắt rồi

em nhớ anh giữa mùa lúa gặt
khi tiếng chuông chùa gióng đủ ba hồi
em đứng ở bờ bên kia
giữa chốn xa xôi

em đã gọi, mà anh chẳng tới

những ngày u uất
căn phòng chật chội
phình to những giọt mắt buồn

những ngày sáng lên
em đi chân trần trên đất
hoàn toàn không biết
sẽ đi về phía anh

anh có buồn không
thế giới thời hỗn loạn
cõi lòng mình đổ nát
không còn cây bông gòn nào
để trổ trắng êm nhau

em đã chấp nhận mưa mau
em đã chấp nhận những ngày sau
không có bình minh vào ban đêm
không có cánh chim ruồi nào
đủ sức bay xa đến tận cùng thế giới

nhưng anh ơi
chỉ một đôi khi
phố phường buồn nản

em vẫn muốn anh nghe em hát
về một sớm mai
em hát về đôi vai
sẽ đậu xuống những ngày buồn nhất
những lời ru đẹp
những câu chân thật
em vẫn giữ ở đây
không để mất bao giờ

em nhớ anh như một câu thơ
mãi mãi không bao giờ có mặt

Nhược Lạc