Chuyện nghề viết · Tản văn

khởi niệm

Mọi chuyện thật lạ kỳ, cái ngày mà mình bỗng nhiên có ý nghĩ rằng: tôi muốn làm một tập thơ.

Mình không biết phải bắt đầu từ đâu. Mình không muốn tập thơ của mình đơn thuần là một sự góp nhặt theo năm tháng, mà thực sự có ý tưởng chủ đạo và xuyên suốt. Một hành trình mà khi bắt đầu bước lên, ta sẽ muốn đi tiếp, đi tiếp, để xem điều gì sẽ xuất hiện.

Và một người bạn đã xuất hiện. Bạn cho mình một cái nhìn xuyên suốt và rõ ràng về chuyện nên làm một tập thơ có ý, tứ như thế nào. Rồi từ đó, một người bạn khác lại xuất hiện, bạn bắt tay vào vẽ những hình ảnh nhỏ nhắn và cảm động cho tập thơ của mình. Rồi nhà xuất bản, rồi biên tập viên, rồi người bạn lâu năm, rồi quán nhỏ giữa lòng thành phố, rồi người chị thân quý, rồi mùi hương và tiếng hát tỏa ra trong lòng.

Những căn duyên nối nhau. Người bận rộn giúp mình hoàn thành tập thơ, người góp ý từ điều nhỏ nhặt, người giúp in cả bản thảo ra, người giúp đọc soát từng lỗi chính tả, từng lối dùng từ. Người hỏi quanh tìm địa điểm, người kết nối mình đến những nghệ sĩ khác. Người nhắn tin nói rằng mong tập thơ của em từng ngày, từng ngày.

Cái lúc bắt đầu ý niệm ban sơ ấy, mình không bao giờ hình dung được chặng đường tiếp theo sẽ như thế nào. Mình thậm chí hơi sợ. Đến bây giờ, vẫn còn hơi sợ. Sợ làm không đủ tốt, sợ phụ lại quá nhiều sự giúp đỡ của những người mà họ không có bất kỳ lý do gì để phải giúp mình – nhưng vẫn giúp. Nhưng điều khiến mình hài lòng nhất ở bản thân, là mình đã không dừng lại. Mình đã luôn sẵn lòng cất lên tiếng nói để tự tìm cơ hội cho bản thân. Mình đã hỏi khi không biết, đã lắng nghe sự góp ý, đã sẵn sàng thay đổi hoặc giữ nguyên. Đã đi đủ nhiều để đến một đâu đó, gặp một điều gì đó.

Cứ mỗi ngày qua, như hôm nay, và ngày mai, mình lại thêm những phần xúc động nhỏ, vì những góp sức từ “vũ trụ” mà mình đang được nhận.

Vậy nên nếu bạn đang có một khởi niệm, mình mong bạn giữ gìn. Cứ gói vải gọn gàng lại rồi ôm trong tay, và tiếp tục đi. Có lẽ không phải ý niệm nào ban đầu rồi cũng có thể trở thành hiện thực, nhưng chặng đường bạn đi cùng ý niệm đó luôn mang lại cho bạn nhiều điều hơn bạn tưởng. Rất nhiều. Ngay cả những vấp váp khi đi qua rồi cũng là một món quà quý.

Mình vẫn là “một người đang đi”, cũng mong bạn cùng đi.

Nhược Lạc

Thơ

này em

này em,
đằng sau quay

em tháo mũ, cởi giày
rồi em thay áo mới
cho bụi đường kia vợi
mời em ngồi đây chơi

để tôi mời em xơi:
một tan-mềm bánh mới
một chén trà nhẹ hơi
một tấm lòng thảnh thơi
một lời không cần nói
một toan không vội hỏi
một nguyện không cầu giỏi
một đôi chân trần mỏi

em ngồi đây,
em ơi

ngoài kia mưa rơi rơi
em đừng hoài đứng đợi
ngày mai, khi nắng tới
em lại là em thôi

này em,
em nghe tôi…

Nhược Lạc

Thơ

sao lại khóc

chẳng hiểu sao lại khóc
vào ngày ta thương ta
bàn chân thì đã mỏi
con đường còn rất xa

phía sau ngày giông gió
là một mùa sương giăng
mong đến ngày có nắng
biết có chờ được chăng

màn đêm còn vầng trăng
bão biển còn sao chiếu
hy vọng, không cần hiểu
ta cần điều níu nhau

cần hứa cho ngày sau
cần rộng lòng sống tiếp
cần mộng êm nằm thiếp
để ru mình đêm nay

lòng khuya đã cạn ngày
ta thương mình thác đổ..

Nhược Lạc

Thơ

một ngày quá mệt

một ngày quá mệt
em chưa đi hết
đi trên cái chết
của từng một-giây
hai-giây, ba-giây
giày vò chân bé

quãng đường mây nẻ
em oà vỡ mưa
em đi,
đường phố lưa thưa
đoá quỳnh chưa nở
chờ vừa đêm hôm

em về,
lại, vòng tay ôm
khắc, giây ngồi thở
ôn tồn chờ nhau

chờ giây bước chậm đằng sau
chờ giây đi trước phai màu hoang vu
chờ qua gió rít u u
chờ đêm sạch loáng cho vừa ánh trăng

chờ đi qua hết ăn năn
ngày mau đi hết, em nằm bên tôi

chẳng muốn nói gì nữa,
thôi.

Nhược Lạc

Thơ

còn

còn điều ở lại
còn trái trên cành
còn bát nước canh
còn lành nút áo

còn buổi chiều đi dạo
còn cái ôm buổi đêm
còn khoảng trống bên thềm
đi ra đi vào
hít thở

còn cơn mơ dang dở
còn cuốn sách phần ba
còn hăm mấy bài ca
xong intro, còn chờ điệp khúc

cuối ngày còn lúc
ngắm mây đổi màu
còn cơn mưa mau
còn áo mưa trong cốp

còn giây hồi hộp
còn điều quyến luyến vẫy chào con
còn trái hồng giòn
đợi mùa thu chín mềm
ngọt thắm

còn nhiều điều lắm
bỏ trong túi áo quen ngày
còn nhiều cơn may
mà nếu vội, ta tuột mình
quên
mất.

Nhược Lạc

Thơ

bài hát em

bài hát hôm qua em viết
hợp âm thứ
tự trầm buồn
em luôn luôn
luôn luôn
cuốn mình quanh si giáng

giấc mơ nào dở dang
cũng làm ta day dứt lạ thường
giữa bụi mưa xuân sương
chóp mũi lạnh đỏ hồng hy vọng

bài ca lóng ngóng đầu tháng Tư
cô gái đi đôi giày màu đỏ
con chim xoè cánh rất nhỏ
bay giữa hồ Tây mênh mang

bài ca tháng Tám lang thang
bài ca tháng Mười buồn bã
nốt nhạc Mười Một nghiêng đổ cả
tờ thư Mười Hai,
em đã quên rồi

chuyện tình yêu như trò chơi
và lời hát là cuộn băng ký ức
thi thoảng màn đêm, mặt trăng gọi thức
dải băng quay, ta quên mất là mặt trước hay sau

bài hát em mưa mau
bài hát mùa hè bỏ lại
mùa thu ngây dại, nấp sau chùm hoa sữa ngông cuồng
ai đem giấu mặt trời mùa đông
hoa mùi trắng
gieo con mắt sau vườn chẳng khóc

mấy ai hiểu từng chấm đen khó nhọc
tự treo mình trên dải nhạc băng băng.

Nhược Lạc

Chuyện nghề viết

một bài thơ cùng J.O.Y

mình có duyên được góp chữ trên tạp chí J.O.Y issue 4 : Chuyến du hành thời gian. thật là vui vì được trở thành một phần trên chuyến tàu về với những kỷ niệm xưa cũ.

cuốn tạp chí này ẩn giấu rất nhiều thú vị nho nhỏ, như một tấm vé lên tàu bay mang tên mình, một vài hình ảnh quen mà lạ, vài câu chuyện về (những) người mà ta mến yêu, chẳng hạn: nhạc sĩ Đỗ Bảo. tất thảy diễn ra trong gam màu đồng vàng ấm cúng, một giai điệu (nếu có) rất chậm, trầm và êm.

và mình có một phần trong đó.

nếu bạn quan tâm, mời bạn tìm đọc J.O.Y issue 4 và tìm Nhược Lạc trong đó nhé!

thân mến,
Nhược Lạc

Tản văn

từ phố về quê

Hôm nay mình đi nghe buổi nói chuyện của chị Hằng Mai về chủ đề “Từ phố về quê”. Thành quả thu về là thật nhiều những câu chuyện, bài học của anh chị và mọi người tới tham dự. Trong đó có mấy điều sau mình thấm thía nhất:

  1. Từ phố về quê không phải một sự chuyển dịch về nơi sống, mà là về lối sống. Nếu ta vẫn giữ nguyên lối sống ở thành phố mang về quê thì ta chỉ làm rối loạn và phiền hà hơn cho vùng quê đó, thôi thà đang ở đâu cứ ở nguyên đó còn hơn.
  2. Tiện nghi không nên hiểu là sự tiện lợi cho riêng mình, mà nên hiểu rằng “tiện đâu thích nghi đó”.
  3. Chọn việc dễ mà làm, lựa theo sức mình, đừng đâm đầu vào cái khó.
  4. Đừng cố gắng thay đổi người khác, thay đổi chính mình trước. Muốn điều tốt đẹp gì xảy ra, hãy xắn tay vào làm.
  5. Hỏi “tại sao” trước khi hỏi “cái gì” và “như thế nào”. Tại sao ta muốn về quê?
  6. Cố gắng giữ sự nhất quán trong tư tưởng, lời nói, hành động. Điều đó trước tiên là vì chính mình. Sự xung khắc trong thân – khẩu – ý làm bản thân mình đau khổ đầu tiên.
  7. Luôn có cách. Luôn có đất. Khi ta đặt xuống cái ham muốn sở hữu đất, mở rộng lòng thì sẽ có những phương cách, giải pháp hiện ra giúp mình.
  8. Đừng tối giản một cách phức tạp. Hãy bắt đầu với sự đơn giản cốt lõi trong lòng mình, thay vì đi “shopping tư tưởng, lối sống” của bất kỳ ai.
  9. Hạnh phúc tự thân là thứ hạnh phúc bền vững nhất. Ta cứ dũng cảm đi trên con đường phù hợp nhất với mình, rồi (những) người bạn đường thích hợp với ta sẽ xuất hiện.
  10. Sống theo điều ta tin là đúng, nhưng không phủ định những người khác. Người ăn chay không cần nghĩ người ăn mặn là sai. Người về quê không cần phủ định người ở phố. Luôn có nhiều hơn một cách sống đúng. Sự đa dạng mới làm nên một xã hội thú vị.

Cuối cùng, là trải nghiệm thôi. Học phải đi đôi với hành. Kinh nghiệm của người này không dành cho người khác. Lời nói của người này rồi cũng chỉ là lời nghe để đó, chứ không thay ta sống một cuộc đời. Một buổi talk show rồi cũng không giúp ta thắp mãi ngọn lửa cảm hứng, ta phải tự thắp lên và giữ lấy cho mình.

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.

Ghi chép bởi Nhược Lạc

Thơ

thơ

anh đỡ em bước lên một bài thơ
của mùa hè chiều thẳng đứng
của mùa thu lơ lửng
nghiêng nghiêng chữ viết em ngồi

chữ C vành nôi
giấc mơ ai thả bên trời
dấu phẩy thảnh thơi
xuống câu dưới,
hẵng còn anh đứng đợi

em cũng đừng nghĩ ngợi
chuyện vần vèo ai nắm tay nhau
tình yêu là khoảng sân sau
là vần thơ kín,
ta không ngỏ cho vạn người chiêm ngưỡng

một bài thơ nhấn nhịp lạ thường
hay là câu lục bát thân thương
khi ta viết
mọi chữ cái nối tay nhau đều: đặng.

anh làm chấm câu im ắng
đứng tận cùng mà lặng ngắm nhìn:
em.

Nhược Lạc

Thơ

mình

em mua thêm một cuốn sách
để trên giá gỗ của anh
trong nhà thêm một cây xanh
trồng vào chậu men đã cũ

thành phố bước vào đêm ngủ
trăng bước vào ngày viễn du
ta cần bao nhiêu cho đủ
đắp thành đài mộng vi vu?

anh đến từ ngàn xưa cũ
em thời vũ trụ nguyên sinh
ba ngàn năm một cuộc tình
căn phí chi ngày toan tính?

giọt sương ngày mai dự định
tan trên hoa mọng cánh hồng
kế hoạch của mây bỏ không
thoát trôi tới ngày mưa đến

cuộc đời chắc là hơi mệt
chẳng muốn đặt thêm gánh gồng
nếu mai là một cơn giông
sớm nay em ngồi tắm nắng.

Nhược Lạc