đêm Hà Nội không bao giờ rụng lại

đã từng có thời, mùa đông rụng xuống
lạnh mướt bàn tay em
cái lạnh luồn sâu vào túi áo anh, ống tay, viền áo gió
cái lạnh thắp lửa cánh mũi nhỏ
ru ri chuyện của tách trà

đã từng có thời, phố thở những mùa hoa
đoạn đường anh đi, từ quen thành lạ
cái ngõ hút sâu,
anh nhớ từng ô gạch vỡ trên tường

đã từng có thời,
đêm Hà Nội vẽ những vết thương
rồi dịu mát xoa bằng lời yêu khác
đã có thời,
mỗi khung cửa – một khuôn nhạc
mỗi lá xanh – một nốt họa mi

đã từng có thời, trái tim sống mộng thiên di
nhưng đêm ấy không bao giờ sống lại
mãi mãi phố bình minh đông vậy

chỉ riêng đêm hôm ấy, 

giọt sương đơn


đêm Hà Nội không bao giờ rụng lại.

Nhược Lạc

chuyển

mỗi lần chuyển nhà – một lần nhìn ta
ngộn đồ đạc định nghĩa trời ký ức
ta đứng giữa một thăm sâu mép vực
biết bắt đầu từ đâu?

mỗi lần đóng gói – một lần xếp tim nhàu
một lần Hà Nội chuyển mùa quá vội
mưa xuân giữa gió đông diệu vợi
phơ phất nắng hè giữa vệt thu thay

mỗi lần rời đi – một nguyện cầu may
đoạn đường tới mong hiền hòa những cỏ
mong nắng se, mưa nhẹ, trời ngoan gió
mong bàn tay còn nắm một bàn tay

mỗi lần một phiến cỏ may
mỗi lần một mùi hoa sữa
mỗi lần một ô cửa nữa
mùi sơn mới lại từ đầu

mỗi lần ta chuyển đi đâu

tim đập nhịp sẽ sàng sống mới.

Nhược Lạc

anh lách tách lửa đêm chừa lại

núi ru ri ngủ, núi không mơ
cây đứng vậy, cây đứng chẳng chờ
đêm xuống sương rơi, hơi chậm vậy
chỉ một mình em dưới chân mây

chỉ một mình em, lúa thơ ngây
hoa li ti trắng nụ mật đầy
tuyết trà phai trắng ngày đông dậy
lách tách lửa đêm, anh ở đây

thơm gỗ pơ-mu, thơm mục củi
lục bục xanh trà, đêm nhớ ra
em là hơi thở anh chờ đợi
một giọt sương – quà nơi phố xa

em là cây dốc xanh chờ rụng
anh là khuôn kiếp giữa mông lung
em là sao ấm đêm trảy hội
anh chờ lách tách một hơi đông

em cứ yên lặng – ngồi, như thế
đêm sẽ chừa anh một giấc mê
em sẽ chừa anh ngàn chuyện kể

một ngàn thơ,
lệ,
một ngàn thu.

Nhược Lạc

tựa hôm nay, ngày mật hái thu

như chiu chắt từ ngàn ước lệ
khi mây còn sũng nước dây phơi
tâm trí em hẵng ở một nơi
lưng lưng sóng giữa đại ngàn vô tận

như rừng ẩm rễ len đất bật
đóa cúc hoa không hẹn ngày bung
như đông tàn không hẹn hết mông lung
mà bừng nở khôn cùng, bình minh tới

như trăm vạn ước ao diệu vợi
bầy én hôm qua giật mình cánh bay

khung cửa sổ thảng thốt heo may
tờ thư cũ bỗng đến lời hiển lộ

như một ngày xé tan nỗi khổ
tựa hôm nay, ngày mật hái thu
bàn tay anh nảy điệu hát ru
khe khẽ chạm vào da em mát chảy

như thể hẹn từ muôn kiếp vậy
sóng bập vào tung bọt xóa đời nhau.

Nhược Lạc

món quà có tuổi

Có khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình không-còn-trẻ-như-ngày-xưa không?

Nào giờ, mình hay được khen trẻ. Mà thật ra là trẻ con, tại người mình nhỏ xíu. Giờ mà cho mặc lại bộ đồng phục, dám cũng có người tưởng mình học sinh cấp 2, cấp 3 lắm.

Chắc vì vậy mà mình cũng hay ỉ i, tin rằng mình sẽ trẻ lâu. Cho tới ngày tự nhiên mình có một-sợi-tóc-bạc. Một sợi tóc trắng phau mong manh mà hệt như chiếc chùy lớn đánh thẳng vào lòng tự tin của mình.
Rồi hai sợi tóc bạc. Rồi, nhiều khi mình khó ngủ. Có những đêm mình thức trắng luôn, rồi sáng sau thấy người mệt mỏi rõ ràng. Rồi, đau lưng mỏi hông tê tay. Rồi, tự thấy người mình yếu đi chỗ nọ chỗ kia. Nó đơn giản là, có những thứ trước kia mình làm thoải mái được, giờ bắt đầu thấy khó hơn chút.

Tất nhiên, khi thấy sức khỏe của mình không còn tốt như hồi xưa, thì việc đầu tiên ta nên làm là thay đổi thói quen sinh hoạt, cải thiện chế độ ăn uống – nghỉ ngơi – tập tành.

Nhưng những dấu hiệu đó cũng đồng thời cho mình thấy một chuyện hiển nhiên của đời sống, là ai rồi cũng già đi, từng chút, từng chút một.

Một sự thật không dễ dàng chấp nhận nhỉ. Ta dễ nói trên miệng, nhưng khi tuổi già đến dần, thì đâu đó cũng thấy buồn lòng lắm.
Hồi, mình xem Hometown Cha cha cha, thấy các bà nói chuyện với nhau bảo rằng lắm khi cũng bất mãn lắm chứ. Thấy tâm hồn của mình bây giờ vẫn phơi phới y như hồi mình còn trẻ, thế nhưng mà tay chân xương khớp thì đã run rẩy cả rồi.

Dù vậy, dù vậy. Bà Gamri – người bà mà mình yêu mến, đã bảo rằng nhưng mà tôi thấy hạnh phúc lắm. Mình được ăn bao nhiêu món ngon, gặp bao nhiêu người tử tế. Món mực tối nay cũng ngon, hoàng hôn trên biển cũng đẹp.

Lúc xem tới đoạn đó, mình cũng gật gù lắm. Hồi còn trẻ hơn bây giờ, thì mình hoang mang nhiều quá, buồn nhiều quá.

Bây giờ mình thêm mấy sợi tóc bạc nhỉ, nhưng mà nhẹ nhõm hơn, bình tĩnh sống hơn. Lúc ốm mệt đã biết quấy bột sắn tương gừng để ăn, biết ninh canh nấu cháo để ăn, biết đun nước lá trà, ngải cứu ngâm chân.

Bạn bè than không ngủ được, mình bảo đừng uống cà phê nữa, cũng đừng uống lục trà. Uống hoa cúc thôi, thư giãn, ngủ ngon. Uống hạt sen, củ sen, tâm sen cũng ngủ ngon.

Chúng mình vẫn trêu nhau là ôi thế là đã già rồi. Bây giờ nói chuyện với nhau toàn là thoái hóa đốt sống, cổ vai gáy, thắt lưng, mất ngủ, vân vân. Nhưng nếu già đi mà biết cơ thể mình đang như thế nào, dành thời gian và sự chú tâm cho sức khỏe, thì cũng coi như một món quà có tuổi, nhỉ?

Mình muốn chúc bạn, dù ở lứa tuổi nào, tóc còn đen nhánh hay đã điểm sợi bạc nọ kia, lưng còn khỏe hay đã đau mỏi cần đi trị liệu – thì vẫn luôn tận hưởng hết những nét đẹp của lứa tuổi mình đang bước qua.

Thêm chừng mươi năm nữa thôi, nhìn lại, có thể mình sẽ ganh tị lắm với mình của bây giờ – khi mình còn trẻ hơn mình-tương-lai 10 tuổi! Nên, mình tự nhủ phải sống thật vui trong những ngày còn đang được tương lai của mình tha thiết nhớ về.

Nhược Lạc

viết cho em nghe chuyện kể

Xin chào các bạn nhỏ,

Hôm nay cô Lạc sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện truyền cảm hứng.

Chuyện là, hồi cô còn trẻ hơn bây giờ, nhưng vẫn lớn hơn các bạn nhỏ, có lần cô đã muốn leo một ngọn núi. Ngọn núi ấy có tên là Fansipan.

Nếu các bạn nhờ bố mẹ tra cứu trên Google, có thể các bạn sẽ biết rằng Fansipan là ngọn núi cao nhất Việt Nam, cũng là ngọn núi cao nhất trong ba nước Đông Dương – nên người ta gọi đỉnh núi ấy là “Nóc nhà Đông Dương”.

Fansipan thuộc dãy núi Hoàng Liên Sơn, cách trung tâm thị xã Sa Pa khoảng 9km về phía Tây Nam, giáp hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu (thuộc vùng Tây Bắc Việt Nam).

Chiều cao của ngọn núi Fansipan là 3.147m. Thế nghĩa là: Cao lắm!

Nhưng hồi đấy cô không biết chuyện đấy. Thật ra cô hoàn toàn có thể biết chỉ bằng cách tra cứu trên Google, song cô đã không làm thế. Khi nào các bạn trở thành người lớn, có thể các bạn sẽ nhận ra rằng người lớn không phải lúc nào cũng đúng, thậm chí phần nhiều những quyết định của họ – là sai.

Dù vậy, việc đưa ra được một quyết định nào đó vẫn là một điều rất đáng khen ấy các bạn. Không dễ để quyết định đâu, dù là việc nhỏ như ăn kem dâu hay ăn kem sô-cô-la, đọc truyện tranh hay xem Youtube.


Thế là, hồi đó, cô Lạc đã quyết định leo Fansipan.

Trước đó cô chưa từng leo một ngọn núi nào cả. À thật ra cô đã từng, nhưng là kiểu núi mà họ đã làm sẵn các bậc thang để cho mình dễ bước lên ấy, với cả, nó cũng không cao lắm.

Thế nhưng mà, Fansipan thì cao 3.147m. Tức là rất cao.

Rồi cô leo. Ngày cô leo thì trời bão và mưa nên đường rất trơn. Cô lại còn ngu ngốc không biết để balo đồ đạc lại khách sạn (như bao người khác), mà cô cứ thế vác cả trên hành trình leo núi. Cô và người bạn của mình lúc đó đã mang tổng cộng 4 cái balo với số cân nặng chừng 30kg.

Chưa bao giờ cô thấy hối hận như thế trong đời mình. Bạn nào đọc đến đây rồi thì nhớ đừng dại dột thế nhé.

Dù vậy, cô vẫn leo. Cô leo lên được, và leo xuống được, dù quãng thời gian hai ngày đó thật khủng khiếp với cô. Dù vậy, cô vẫn leo, và vì thế, cô học được một số bài học quan trọng trong đời mình.

Một trong số đó là: biết lượng sức mình. (À thật ra nếu biết lượng sức mình ngay từ đầu thì tốt quá, không cần leo cái này làm gì) Xét về sức khỏe, cô yếu hơn mọi người khá nhiều. Cô lại còn bị bệnh tim và về cơ bản là ít vận động nữa (hồi đó cô đi làm nên suốt ngày chỉ ngồi thôi – các bạn hãy cố gắng vận động nhiều hơn cô nhé).

Vì không khỏe như người khác, mà lại đứng trước một thử thách lớn của cuộc đời (do mình tự gây ra) nên cô đã làm vài việc sau:

  • Cô không tự vác hết số đồ đạc của mình. Người bạn đi cùng đã giúp cô làm điều đó. Cô đã hơi tự ái và muốn tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Nhưng các bạn biết không, người với người sống để giúp nhau. Nếu các bạn gặp khó khăn, hãy nhờ người khác giúp đỡ.
  • Cô đặt những mục tiêu ngắn trong quãng đường leo, tạm quên con số 3.147m kia đi. Mục tiêu của cô là leo lên hết được dốc đá này, sang được ngọn đồi bên kia. Có khi mục tiêu chỉ là ngồi xuống, tập hít thở lại bình thường, uống ngụm nước, và tự động viên lòng mình.
  • Cô không bỏ cuộc. Chuyện chỉ có vậy. Mặc dù người bạn đi cùng đã có lúc lo ngại cho cô mà nghĩ đến chuyện gọi máy bay trực thăng tới đưa cô xuống núi. Nhưng cuối cùng cô đã leo lên được, leo xuống được. Cô tự hào về điều đó.

Cô muốn nói gì ở đây nhỉ? Khi các bạn gặp một thử thách lớn quá trong đời, các bạn sẽ trải qua rất nhiều cảm xúc khác nhau.

Lo sợ, buồn bã, tự trách mình, tự ái, từ chối giúp đỡ, gào thét, khóc lóc…. úi chà, nhiều lắm. Nhưng các bạn chỉ cần nghĩ rằng chuyện đó cũng bình thường thôi – cái chuyện khóc lóc ấy – ai cũng như vậy cả.
Hồi leo núi cô đã khóc suốt đấy, khóc vì sợ, khóc vì nghĩ mình đã vô tình đưa người bạn của mình vào thế nguy hiểm. Hãy dỗ dành mình một chút, cho chính mình thời gian để bình tĩnh lại.

Rồi thì, đi tiếp nào. Vừa đi vừa nghỉ. Không so sánh mình với những người đang đi rất nhanh phía trước. Hồi cô leo núi, có những người họ nhảy qua cô vèo vèo ấy, còn cô, rất nhiều đoạn cô đã bò lên hoặc lết xuống bằng mông, thê thảm vô cùng. Nhưng có hề gì, sau cùng, cô vẫn tới nơi, bình an.

Thế nên nếu có lúc nào các bạn thấy khó quá, nhớ tìm người khác giúp đỡ nhé. Và vững tin đi từng bước một, nhỏ nhắn thôi.

Cứ đi, rồi sẽ đến. Cô đã đi rồi, nên cô biết.

Nhược Lạc


Podcast Chuyện kể em nghe – nơi có những câu chuyện nhỏ được kể trước giờ đi ngủ vào mỗi thứ Sáu hàng tuần.
https://anchor.fm/chuyenkeemnghe

Chuyện được viết và đọc bởi cô Lạc, vẽ minh họa bởi cô Bông.

Gửi thư cho chúng mình tại: chuyenkeemnghe@gmail.com

Hoặc mời chúng mình một tách trà thơm lành nhé: https://nhuoclac.com/moi-lac-uong-tra

chất riêng của bạn ở đâu?

Nhỏ tới lớn, lúc nào mình cũng ngưỡng mộ những người luôn biết mình muốn gì, làm gì. Còn mình, mình không biết.

Mình không thích việc học ở trường, nhưng không học thì làm gì. Mình không thích bị lôi ra so sánh với con nhà người ta, nhưng cũng không dám phản pháo lại. Mình không thích nghe theo những sắp đặt của bố mẹ, nhưng nếu không nghe theo, thì làm gì đây?

Đôi khi, mình có cảm giác dường như chỉ riêng mình đang sống sai, đang không biết mình là ai, mình phải làm gì với đời mình.

Dù vậy, cái mình mừng nhất tính đến thời điểm này, có lẽ là mình đã luôn làm-gì-đó. Vì rảnh thôi chứ không vì gì, mình bắt đầu tìm đến sách truyện. Vì đọc quá nhiều sách truyện, mình bắt đầu tập viết. Vì bắt đầu tập viết, mình bắt đầu lập blog, rồi có bài đăng báo, tạp chí. Vì bắt đầu có bài viết này nọ, mình được dẫn lối vào con đường trở thành copywriter trong ngành quảng cáo. Vì trở thành dân viết lách chính thống, mình càng viết nhiều hơn, mình làm thơ, rồi mình ra sách. Cuốn sách đầu tiên của mình: Cơm nhà nói chung là êm – vừa ra mắt vào đầu năm nay.

Bây giờ nói nghe một hơi nhẹ nhàng như vậy, nhưng hành trình đó tính bằng năm, vài năm, chục năm… đi kèm rất nhiều mồ hôi, nước mắt, tuyệt vọng, rồi lại đứng lên.

Bên cạnh chuyện viết lách, mình làm đủ thứ linh tinh. Mình tập chơi guitar, mình tập tành viết nhạc, hát nhạc do mình viết, đôi khi mình rap. Mình chơi cờ vây, mình tập Ki-Aikido. Mình thích trà, lặn lội lên khắp vùng núi non hẻo lánh để tìm về cây trà, về cách làm trà, học cách pha trà, thậm chí đã mở cả quán trà.

Bây giờ nhìn lại, thấy những gạch đầu dòng đó hệt như trò rảnh hơi của một đứa vô công rỗi nghề. Nhưng nhìn lại kỹ hơn, mới thấy tất cả những điều ấy tạo nên mình của bây giờ – Nhược Lạc của bây giờ. Một Nhược Lạc mà đôi khi, chỉ đôi khi thôi, nhận được lời khen từ ai đó rằng sao chị giỏi thế.

Đúng là so với người khác, mình chưa là ai cả. Nhưng so với chính mình của nhiều năm trước, mình đã giỏi hơn nhiều, đã “chất” hơn nhiều.

Vậy, “chất” của bạn ở đâu?

Nó vẫn ở đó thôi – bên trong con người bạn. Song bạn không thể chỉ đứng yên mà chờ cái “chất” đó hiển lộ ra bên ngoài. Bạn phải vận động, phải dám bước tới, trên một hành trình đầy mù sương và chông gai và khó đoán biết. Khi bạn dám đi và dám đau, dám ngã và dám bước tiếp, dám sai, dám nhận sai và dám sửa sai… cứ thế, cứ thế, cái lớp đá cứng ngắc thô sần vỡ dần ra, hé lộ những tia sáng đầu tiên lấp lánh của viên ngọc. Rồi bạn đi tiếp, làm tiếp, mài giũa dần cho viên ngọc thành hình, thành thứ hào quang sáng rỡ, rõ ràng và ấm áp.
Chuyện đó, sau này nhắc lại nghe sẽ nhẹ như một hơi thở, nhưng chỉ người đi qua mới hiểu – nó đau và đáng nhường nào.

Ở thời điểm bắt đầu của tuổi trẻ, khi sức lực còn sung mãn và thời gian còn nhiều, đừng vội băn khoăn quá về chất-riêng của mình. Hãy cứ tin rằng chất-riêng tồn tại, thành thật với chính mình và đi tiếp cùng niềm tin đó.

Thành thật là cái tiên quyết tạo nên tính nguyên bản của chất-riêng trong bạn. Nếu bạn cố đóng-vai một ai đó, có thể đến một lúc nào đó, bạn sẽ trở nên na ná họ, nhưng không hoàn toàn giống như họ. Mà vậy thì uổng quá. Ta hôm nay có thể chưa tỏa sáng rạng ngời, nhưng ta có những tia sáng lẻ loi ẩn nấp trong người.

Hãy lắng nghe nó, từng ngày, từng ngày một. Rồi thời gian sẽ trả lời giùm bạn.

Mình tin thế, vì mình đã được đáp lời.

Nhược Lạc

nếu không phải một cái nhà gì cả?


Trong quá trình làm kênh podcast “Uống trà cùng Lạc”, mình nhận ra một chuyện thế này: những người bạn của mình, dù họ đang làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật, thậm chí đã làm khá nhiều năm – nhưng, khi để họ tự giới thiệu về mình, họ sẽ tránh dùng những danh xưng mà người đời thường nhắc về. Như là họa sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ, nhà phát hành, nhà thiết kế, nghệ nhân gốm, chuyên gia nghiên cứu…

Thay vào đó, họ chỉ nói thế này. À, tôi là một người kể chuyện. Tôi nặn gốm. Tôi làm nhạc. Tôi làm sách. Tôi viết. Tôi vẽ.

Và chính mình cũng vậy. Mỗi khi nghe ai đó nhắc đến mình là một nhà thơ, mình lại rúm ró.

Vì sao nhỉ? – mình nghĩ. Nếu chỉ có bản thân mắc cái chứng này, thì chuyện khá dễ hiểu. Nhưng khi đã trò chuyện với vài chục người, và thấy mọi người đều nói như vậy, mình bắt đầu suy nghĩ thêm một chút.

Và mình nhận ra thế này, chúng mình có một vài trải nghiệm không vui với chuyện trong nghề. Vì ở trong, nên chúng mình biết được một số thứ đặc thù mà người bên ngoài không biết được. Điều thú vị là – dù tiểu tiết khác nhau, nhưng chung quy lại đều giống ở một điểm: thị-phi.

Thị là đúng, phi là sai. Thị phi hiểu nôm na là những lời đồn đoán vô căn cứ, khó phân biệt đúng sai.

Mình ngán thị-phi phát điên. Mình nhận ra nó không phải thứ giúp ta khai mở, phát triển hay sáng tạo ra điều chi cả. Nó chỉ là thứ làm cho não ta tán loạn và mệt mỏi.

Và mình tin nhiều người trong nhiều lĩnh vực cũng vậy. Do đó, họ thà chọn là một người bên lề. Họ sợ khoác lên tấm áo “chuyên gia” để rồi lại phải giải thích rằng à không tôi không giống những người kia, tôi không định đụng vào mớ bòng bong nọ. Họ thà nói đơn giản rằng, vâng, đúng là tôi có yêu thích và làm cái này. Không, tôi không thuộc trường phái hay phong cách nào cả, tôi làm cái tôi nghĩ mình nên làm.

Câu chuyện khi đó, trở nên dễ thở hơn.

Tôi không cần phải chứng minh cho anh thấy tôi là một nhà văn và rằng đây là thứ văn chương đúng nghĩa. Tôi không cần phải quả quyết rằng tôi là một ca sĩ, hay nhạc sĩ, và rằng tôi có đủ bề dày, học thức, kinh nghiệm, tác phẩm để chứng minh cho danh xưng này của tôi.

Không cần nữa, tôi chỉ là một người yêu chữ, một người đang muốn hát lên, một người yêu đất.

Mình nghĩ những danh xưng thật ra không phải cái xấu, thậm chí, nó có thể trở thành động lực để người ta vươn tới – nếu muốn. Song, đôi khi, nó giống như chiếc móc treo trên tường, đính cổ áo người ta lại. Không di chuyển được, không nhìn khác được.

Khi đó, sẽ có những người khoát tay xin lỗi không treo áo. Xin là một người mặc áo điềm nhiên đi lại trên đường. Nếu ai thích, có thể dừng lại và nghe nhau một chút, xong rồi bước đi.

Nếu không phải một cái nhà gì cả, thì người ta vẫn có thể là một cái thuyền, một tấm phản, một bờ cỏ, một cành cây vắt ngang đang ngắm mặt trời.

Và bầu trời hôm ấy thì đẹp.

Nhược Lạc

về ngày Phụ nữ,

Hàng năm, cứ vào đầu tháng Ba và cuối tháng Mười, tôi lại thấy những cuộc tranh biện nổ ra khắp nơi về nữ quyền và các vấn đề xung quanh.

Một phía người ta cho rằng nên bỏ ngay mấy cái ngày vô nghĩa như 8/3 và 20/10 đi. Rằng nữ quyền trước tiên là sự bình quyền, không thể lấy một ngày ra để mị dân, rồi tiếp tục đày ải người nữ trong 364 ngày còn lại. Một phía khác, phía truyền thống hơn, vẫn cặm cụi khổ sở đi mua hoa và quà tặng những người nữ chung quanh mình.

Vậy, tôi theo phía nào?

Thật ra tôi theo phía những người không muốn nhớ bất kỳ ngày lễ nào trong năm. Tôi chỉ buộc phải nhớ ngày này dịp nọ để phục vụ cho công việc truyền thông của mình.

Nhưng mà tôi cũng nhớ mẹ tôi. Một người mẹ như bao người mẹ Việt Nam khác – luôn càm ràm con cái không biết tiết kiệm, mua cái này để làm gì, hoa cắm ba bữa là héo, ôi giồi ôi thuốc này tao có rồi, váy tao còn đầy ra, mua cái này cái kia để làm gì. Không biết tiết kiệm thì bao giờ mới mua được nhà.

Có điều, bằng một tính toán đơn giản, tôi nhận ra mình chẳng bao giờ mua được nhà. Thế nên tôi vẫn mua hoa.

Một bó hoa. Hoặc một cái váy lụa mặc mát. Một hộp trà nhỏ. Một cái cây nhỏ trong vườn.

Tôi vẫn mua một cái gì đó vào một dịp nào đó, như ngày Phụ Nữ. Bởi vì tôi vẫn thích nhìn thấy niềm hạnh phúc giấu giếm của mẹ tôi.

Họ đã quen vất vả, và quen nghĩ cho người khác trong cả cuộc đời. Nếu bây giờ ta ra nói với họ về nữ quyền, về sự tiến bộ, về việc yêu bản thân và sống cho chính mình, thì cũng chỉ là những lời nói suông.

Nhưng bất cứ cái gì ta mua về, nhân một cái ngày quái gở nào đó mà nhân gian nghĩ ra, lại vẫn có thể làm họ vui. Một niềm vui kín. Một sự sung sướng chớm nở khiến họ ngượng nghịu, phải giấu sau tất thảy những càm ràm, cái khoát tay, những lời mắng mỏ.

Tôi chọn đứng về phía niềm vui bé ấy, về ngày nhắc người ta phải nhớ nhau, về một nhịp chậm lại giữa đời sống đang mỗi lúc một nhanh hơn, gấp hơn, chóng tàn hơn.

Nhược Lạc