đắng

000058

Đang ngồi làm việc thì chồng đưa cho ly nước màu nâu sẫm, bảo uống hết đi nha. Mình vừa kề môi vào nhấp thử, đã muốn phun hết tất cả mọi thứ trong miệng ra.

Cái gì mà đắng dữ vậy ông nội?

Các cụ bảo thuốc đắng giã tật mà. Ừa đúng, nhưng cỡ này là giã bầm dập tôi luôn chứ tật nào.

Nhưng rồi, người chồng vẫn ráng ngồi giải thích cho mình về công dụng của vị đắng. Và rằng, trong đời sống hàng ngày, mình hay cố lơ đi vị đắng. Ăn gì chỉ thích ngọt, thích chua, thi thoảng cay cay, chứ hiếm khi nào chọn cho mình vị đắng.

Liệu có phải chính vì sự ít ăn đắng, nên khi mắc bệnh người ta hay uống thuốc có vị đắng, như một hình thức để cân lại?

‘Em đừng nghĩ nó đắng như một thứ bi kịch, khổ sai. đừng nhăn nhúm bịt mũi, nhắm mắt cố tống hết nó vào dạ dày. Hãy thử cảm nhận nó một cách bình thường xem sao.’

‘Như khi em bơi, em đừng nghĩ mình đang cố bơi. Đừng nghĩ thế giới dưới nước kia là điều gì đó đáng sợ khiến em phải cố ngoi lên. Hãy thử nghĩ mình như một con cá, còn nước là môi trường của em. Nước nâng đỡ cơ thể mình, ôm ấp và xoa dịu mình. Em hãy bơi trong tâm thế đó, thay vì giãy giụa muốn thoát ra.’

Mấy thứ triết lý kiểu này, nếu chỉ nghe hoặc đọc khơi khơi thì dễ thấy sáo rỗng lắm. Nhưng, nếu bạn đang là một người bơi – tin vào đôi tay của người hướng dẫn. Nếu bạn là một bệnh nhân – tin vào thầy thuốc của mình. Nếu bạn có một vết thương đang cần chăm sóc, một đoạn đường cần bước qua, có thể bạn sẽ nghĩ khác đi.

Mình bắt đầu nghĩ về vị đắng, như lúc đang tập bơi trong bể. Như thay vì cố vượt qua cảm giác sợ nước, mình bắt đầu thả lỏng người để cảm nhận nước bao quanh như thế nào, cơ thể mình nổi lên như thế nào. Một chú cá khi bơi, thì dưới nước mới là thế giới thực của chú ấy. Còn việc ngoi lên để thở, giống như một cách nạp năng lượng, trước khi tiếp tục cuộc hành trình.

Mình cũng nghĩ về vị đắng, như những cây lá mọc dại sum suê trong khu vườn năm xưa. Chúng có muôn vàn dáng hình, kích cỡ, hương-vị khác nhau, nhưng chúng vẫn mọc bên nhau một cách bình thường. Như thể đời sống sinh ra là vậy. Và nếu ta không thể là một cây dừa, cây cau lớn ngồng to tướng, thì ta cũng có thể là một cây sài đất, một đám cỏ nhọ nồi – thứ mà hồi nhỏ mẹ hay bắt uống để hạ sốt, còn ta thì nhăn nhó mặt mày.

Khi mình cho chính mình cơ hội với vị ‘đắng’, mình nhận ra nó không chỉ là thứ đơn thuần khó chịu như suy nghĩ ban đầu. Mà nó mang đến hương vị nhiều lớp lang và phức tạp hơn thế. Sự sẵn sàng đón nhận, tìm hiểu giúp cho cốc nước của mình bỗng trở nên….bớt đáng ghét và đáng sợ hơn.

Như khi mình thử hóa thân thành một con cá bơi trong hồ. Như thử làm một cái cây với hương-vị khó đoán định trong vườn. Như thử bước qua những ngày gió giông với một tâm thế khác.

Bởi vì vẫn cần bước qua, thế nên chọn cách đi qua bằng lòng.

Nhược Lạc

về tình yêu

27993640_10212062912187779_4599445770920373215_o

[1]

không có gì thay đổi khi mình yêu nhau.

phố vẫn chật, loài người đang tất bật. ven chợ họp sớm, mười ngàn một bát xôi ngô.

hôm nay dự báo trời mưa. rồi ngày kia lại nắng. em nhìn làn da không còn trắng. quả táo trên bàn chưa ăn.

ngày còn nhiều việc khó khăn. em chưa viết xong bài thơ đang viết. nếu chúng mình chưa gặp nhau, hẳn, em vẫn viết. có thể em vẫn viết hay?

nhưng điều may, đôi khi đến từ sự không đổi. dù trời vẫn xanh không đổi, thế mà, ta vẫn nhận ra nhau.

[2]

bầu trời nói với em về một cơn bão đang lên.

tàng cây lớn cũng biết khom mình núp gió. chúng mình lẳng lặng neo về căn gác nhỏ – nơi bụi bay đã xám mặt sàn.

chiếc khăn nhỏ phơi ngoài lan can, giàn hoa giấy rám nắng vàng, chờ tưới. con mèo đen nghĩ ngợi, về điều gì, em có biết đâu.

nồi cơm mới nấu. lọ hoa cắm lại từ đầu. cánh cửa mở. cánh cửa khép hờ. trước cơn bão mọi thứ đều khó đoán.

gió hát một bài nhạc. ta nương theo nhịp từ đầu.

nhưng có gì đâu, có gì đâu. em còn anh đây, ta còn nhau vậy.

thôi thì bật bếp, thôi thì nước reo. tiện tay khơi ấm trà chiều. thức lên một đốm lửa đều, giữa đêm.

[3]

sự dịu êm của một ly nước mát. vẻ ngọt ngào của một cánh hoa khôi.

ong về làm tổ. chim hót trong vườn. quả mơ trổ đúng mùa. cây cơm nguội rụng vàng phố.

cây lúa trồng đúng vụ. góc nhà có gạo đầy chum. dưa muối, cà lèn chặt. đậu tương ủ đã thơm mùi.

mỗi thứ, ở đâu ở đó. lẳng lặng làm việc của mình.

cây hoa không xem chứng khoán. con cá chẳng đòi bay. đừng khờ khạo nữa, người ơi. đừng toan huyễn tưởng. cả những niệm xấu và nguyện tốt, chắc gì đã đúng muôn đời.

nhưng cốc nước anh pha hôm nay, em uống vào thấy mát. cơm ăn vừa bát, ngủ vừa giấc của mình. không nói linh tinh về thế sự. không toan cự nự, những chuyện dư thừa.

nơi đây, còn một cơn mưa. khẽ khàng tưới mát cho vừa gốc hoa.

Nhược Lạc 

biết bao nhiêu cho vừa?

YK6W1603

Ngày xưa mình cũng muốn được hiểu biết rộng, am tường nhiều. Đại để thứ gì cũng phải biết một tí, gặp ai, nói chuyện gì cũng có thể chém gió được. Sau này lại thấy, hoá ra không cần cái gì cũng phải biết. Thậm chí, biết càng ít chuyện càng vui hơn. Những thời điểm mình không online, không facebook, không xem tivi, đọc báo, thậm chí không dùng điện thoại… lại là những lúc mình thấy nhẹ nhõm, dễ chịu nhất.

Gần đây mình gặp hai em gái rất dễ thương. Trong đấy có một em hầu như không dùng facebook, ít đọc sách báo, không quan tâm tới những chuyện hầu như ai cũng biết. Em bảo em lười đọc sách lắm, đọc xong toàn quên. Thật ra em chỉ thích trồng cây. Em làm cho một tổ chức phi chính phủ, đi dạy bọn trẻ con trồng cây. Thu nhập thấp, công việc vô danh, không ai biết đến, không ai hiểu. “Nhưng em vui lắm chị ạ. Em thích tưới cây cực. Em hay bảo em thấy hạnh phúc lắm mà bố mẹ em không tin.”

Mình tới thăm lớp học của hai em, là một khu vườn nhỏ nằm trong khuôn viên trường tiểu học. Thấy hai con bé hớn ha hớn hở nhổ cỏ, phủ rơm, gieo hạt và truyền lại tình yêu đấy cho lũ bé con. Thật khó tin rằng ở giữa thành phố bụi bặm và bận rộn này vẫn còn những góc như vậy, những con người như vậy. Bọn chúng có thể không cần biết El Nino là gì hay loại rau nào nên nấu với canh cua, nhưng lại biết cười rất tươi và truyền thứ năng lượng tích cực ấy cho người khác.

Nếu mình có con, mình nghĩ nó không cần phải am tường thế sự làm gì. Thậm chí nó có thể không thích nấu ăn, hoặc không thèm sờ đến sách. Nhưng nó biết cười vui hớn hở, biết nó thích gì, muốn làm gì. Thì đó chẳng phải điều quan trọng hơn sao?

Chứ chuyện kiến thức, đong đếm bao nhiêu cho đủ, khi mà “sự hiểu biết chẳng là gì ngoài tổng số những sự hiểu nhầm của chúng ta”.

(bài viết từ 2016)

Nhược Lạc 

tùy theo sức của mình

YK6W0252

 

Hồi trước mình hay bị đau vai trái một cách khủng khiếp. Đi khám bác sĩ bảo nôm na mình bị tắc dây thần kinh ở đấy, cái này mãn tính rồi, chỉ uống giảm đau chứ không chữa được. Xong, mình cũng đi châm cứu, xoa bóp, bấm huyệt các kiểu mà không hết. Bị như thế hơn 10 năm, rồi tới hôm đau quá, mình vứt hết công việc sang 1 bên, cả tuần không đụng tới laptop, điện thoại, thì khỏi. Hóa ra căn nguyên là toàn ngồi sai tư thế, bị lệch vai, đau. Thế là cứ rời được cái laptop thì khỏe, đụng vào thì đau lại.Tương tự, có đợt mình đau như dần hai hốc mắt và mảng đầu trước. Ngày nào đi làm về cũng phải nằm chườm khăn nóng 30′-1 tiếng thì mới đỡ. Uống thuốc thì không sao mà cứ rời ra là đau kinh khủng. Mình lại dùng trò cũ, vứt hết mọi thứ, bỏ đi du lịch hơn tuần. Chẳng làm gì ngoài ăn với ngủ, ngồi ngắm cây, nghe chim hót. Thì hết.

Chưa kể đến các chứng đau dạ dày, đau bụng kinh, vân vân và vân vân. Khả năng vận động thì quá kém. Cả ngày chỉ quanh quẩn góc phòng, góc bàn với cái laptop và điện thoại. Cuối cùng, mình chọn nghỉ việc, tìm một công việc khác mình thích hơn (ở thời điểm đó) và cho phép mình bay nhảy nhiều hơn (theo nghĩa đen).

Nghĩ lại, thì quyết định đấy chẳng phải khôn ngoan hay dũng cảm gì cho cam. Mà chủ yếu là do mình quá kém. Nhưng, mình cũng đã hiểu ra rằng: Chính vì quá kém, nên càng phải chọn được thứ vừa vặn với mình nhất, tuỳ theo sức của mình.

Vì mình kém, nên mình không thể vừa chọn “công việc” và “sức khỏe”. Đến một lúc nào đó, mình thấy cần cho bản thân thời gian để được ăn uống thảnh thơi và hít thở khí trời. Vì mình kém, nên mình không thể vừa chọn lối sống, cách ăn “khác người” vừa hòa đồng với tất cả mọi người. Vì mình kém, nên mình không thể vừa sống với đam mê vừa sung túc, thoải mái chuyện tiền bạc. Vì mình kém, nên giữa bao nhiêu điều, mình chỉ có thể chọn một (vài) trong số đó mà thôi.

Nhưng hình như, đó mới là sự công bằng của cuộc sống. Nếu mình cứ muốn gì được nấy, có thể chọn cả “cái này” và “cái kia”. Thì những thành quả khi đến có lẽ sẽ giảm bớt sức nặng, giá trị đi một chút. Đằng này, vì mình đã chấp nhận đánh đổi “công việc”, để có được “thời gian” và “sức khoẻ”, nên mình sẽ càng quý trọng những điều ấy hơn nữa. Vì mình đã chấp nhận đánh đổi “sự hài lòng của mọi người” để được ăn và sống như mong muốn, thì mình sẽ nghiêm túc trân trọng cách sống mình đã chọn.

Và vì mình đã phải chọn, chứ không nghiễm nhiên có được mọi thứ. Nên mình cũng hiểu rằng bản thân mỗi người có giới hạn riêng. Mình cũng vậy, mà người khác cũng vậy. Nên có thể vị tha cho chính mình, và cho những người xung quanh hơn.

Để những lúc ngồi lại sau một ngày dài, sẽ không phải buồn lòng vì mình đã không làm được tất cả những điều dự tính. Để không phải cau mày khó chịu, đưa chuyện nói xấu về một người đang sống khác với điều mình tin là đúng. Để không phải băn khoăn lo lắng, vật vã khổ sở, khi mình phải chọn “cầm lên” hay “đặt xuống” một điều gì.

Những lúc ấy chỉ cần nhớ rằng “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình”. Xét cho cùng, mình cũng chỉ là một sinh vật nhỏ bé có đời sống ngắn ngủi và suy nghĩ giới hạn thôi mà.

Nên cứ vui vẻ với những điều đã chọn, thanh thản với thứ đã đặt xuống. Không cần phải suy tính nhiều lắm đâu, vì nghĩ ngợi tốn sức lắm. Mà “sức” thì, mình đâu có được là bao. Cùng lắm mấy mươi năm cuộc đời…

Nhược Lạc

bình thường thôi

YK6W1735

em nghĩ gì nhiều thế?
cứ bình thường thôi, em

trời sáng rồi lại đêm
gió lên, mình khoác áo
cơm nhão, thì thành cháo
hết chuối, thì ăn cam

em đừng nghĩ lan man
những điều chưa kịp đến

gạo hôm nay vừa hết
sáng mai anh đặt thêm
đừng vội vàng cuống lên
mình đâu ăn mì gói?

anh không để em đói
chúng ta chưa bị đói bao giờ
và những cơn mưa
dẫu có lớn, thì mình tát nước

con đường ở phía trước
con đường hẵng còn dài
nếu cứ nghĩ nay mai
làm sao ai dám sống

ngoài kia là đám đông
đã chật đầy phiền não
ngồi xuống đây anh bảo
đừng cau mày nữa, em

trời sáng rồi lại đêm
gió lên, mình khoác áo
ngồi xuống đây anh bảo
cứ bình thường thôi, em.

11032020

 

Cùng nhau

26756688_1926752090987175_5334739128453380594_o.jpg

Khi được hỏi những điều về bố, tôi chợt nhận ra mình chẳng biết gì về ông.

Dù là bây giờ hay hai chục năm về trước. Tôi không còn nhớ chính xác gương mặt ông lúc trẻ như thế nào, thường mặc bộ đồ gì. Tôi không biết ông thích ăn gì và ghét thứ gì. Tôi không nhớ ông đã nói những gì với tôi, đã cố dạy bảo điều gì.

Nhưng tôi còn nhớ là bố hay đưa tôi ra nhà văn hóa của khu phố, nơi ông đánh bóng bàn. Tôi ngồi xem ông đánh, hoặc tập phát những cú bóng loạng choạng. Vào mùa hè, bố đưa tôi đi biển Sầm Sơn. Bất chấp sóng to và tôi không biết bơi, ông vẫn lôi tôi ra xa tít mù tắp, cho tôi tập nhảy sóng, cho tôi tập thả người trên biển, và cho sóng táp bập bùng vào mặt, vào người. Tôi nhớ bố lúc bố cho tôi ngồi trên vai, vươn tay hái những quả hồng xiêm chín. Hoặc đôi khi trước khi vào lớp học, ông gọi với theo, buộc lại cho tôi túm tóc nham nhở.

Continue reading “Cùng nhau”

Chúng ta có thể dạy gì cho trẻ?

 

(dành tặng chồng, và con gái)

***

Hồi cấp 3, được học bài “Một người Hà Nội” của Nguyễn Khải, mình cũng manh nha cái ý định lấy một anh giáo viên tiểu học. Anh này tốt nhất nên dạy toán, vì mình dốt toán, thế thôi. Không phải có ý định khôn ngoan lấn át cả chồng, hay mong muốn an phận thủ thường gì, mà chỉ nghĩ đơn thuần rằng một anh giáo tiểu học thì hẳn dạy con nít hay lắm. Như thế mình sẽ nhàn.

Nhưng rồi mình không lấy được anh giáo viên tiểu học nào, mà lấy phải một anh dạy võ. Được cái anh này cũng dạy võ cho bọn trẻ con. Có điều, dù đã lấy một anh dạy võ cho trẻ con rồi, mà tới lúc có con, cả hai vẫn nhìn nhau ngán nhẩm, rằng, trẻ con phiền thật.
Không chỉ phiền vì những cái linh tinh quấy khóc, ăn ngủ ị tè của chúng nó, mà còn vì không biết phải làm gì với tính cách của chúng nó, không biết phải dạy gì cho chúng nó.
Ừ thì mình có thể dạy chúng nó cách ăn uống ngủ chơi, mình có thể đọc sách, chơi đàn cho chúng nó nghe, có thể ấp ôm vỗ về mỗi khi quấy khóc…. Nhưng mình có thể “dạy” gì tụi nó đây? Để tụi nó có thể lớn khôn và trưởng thành một cách “đúng đắn”, để tụi nó sau này nhìn lại không trách giận bố mẹ vì đã dạy con sai lắc rồi. Mình băn khoăn lắm, bởi vì chính mình, và nhiều người bạn của mình cũng đã trách giận bố mẹ suốt bao lâu qua như thế. Có những tổn thương nặng nề trong gia đình mà không cách nào hàn gắn, bù đắp được. Mình không muốn lặp lại sai lầm đó.

Continue reading “Chúng ta có thể dạy gì cho trẻ?”

Mơ ướt tuổi thơ

YK6W1688.jpg

(bài viết đăng trên T • P O T journal vol 08: time travel)

Bài viết: Nhược Lạc | Ảnh: Phạm Đ. Dũng

Những ngày đầu tiên của tháng tư, đi ngang chợ thấy người ta bày nô nức những mẹt mơ chín vàng cao ngất, lựng thơm. Tôi kéo tay chồng, nói, anh ơi, đến mùa mơ rồi kìa, nhà mình lại ngâm mơ đi. Chồng tôi gật gù nói, nhanh ghê, vậy mà hai năm rồi. Hai năm, tức là kể từ khi chúng tôi bắt đầu về chung một nhà. Hai đứa gặp nhau từ mùa mơ của tháng tư, vậy nên đã quyết định năm nào cũng tự ngâm một (vài) hũ mơ để dùng dần. Mơ càng ngâm lâu càng ngon hơn, dược tính nhiều hơn; cũng như tình cảm qua năm tháng càng bền chặt và nồng đượm.

Năm nay cũng vậy, chồng tôi đặt mua hơn mười ký mơ thóc Sơn La. Trái nhỏ xíu mà thơm nức mũi. Lúc còn xanh, trái mơ cứng ngắc, tới khi chín vàng thì mềm dần, từ khoang núm loang ra màu hồng lựng như gò má cô thiếu nữ đang e thẹn. Tôi bốc một trái mơ chín đỏ, háo hức cắn một miếng to, rồi nhăn tít mắt, nghe vị chua thơm lan ào trong miệng. Thứ hương vị không thể lẫn đi đâu được ấy kéo tuột tôi trở về những năm tháng bé thơ. Khi tôi còn là một cô nhỏ tóc tơ, đầu lúc lắc mái bằng, mặc sức nô đùa chạy nhảy trong sân khu tập thể.

YK6W1711.jpg

Mỗi mùa hè đến, bên cạnh niềm vui được nghỉ học, còn là niềm vui được thấy mẹ ngâm mơ. Mẹ đặt mua từ đâu đó về hàng thùng, hàng cân mơ. Tôi loi choi chạy vòng quanh những thùng mơ lớn, tự hỏi xem đó là thức quà gì, ăn ra sao. Mẹ bận bịu chẳng kịp trả lời, tôi bèn tự mình nhón một quả, bỏ tọt vào miệng, rồi nhắm tịt mắt, nhè ngay ra vì vị chua lè khiếp đảm của trái lạ. Mặt tôi buồn xo, tự hỏi mẹ có thể làm gì với thức quả chua lè này.

Nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn giúp mẹ trút mơ ra chậu, xả nước rửa mơ, dùng tăm khều kỹ phần cuống đen. Rửa qua mấy lần nước, trải đều trên mặt nong, phơi dưới nắng hè hơn 30 độ. Kế đó lại rửa sạch những lọ thuỷ tinh lớn chừng 10-15 lít, đun nước sôi tráng lọ, phơi nắng khô cong. Lục đục như vậy cả buổi sáng, rồi mẹ tôi mới giải thích cho tôi rằng mẹ đang ngâm những hũ mơ muối, mơ đường.

Những trái mơ xanh, cứng được nhặt riêng sang một rổ để muối mơ. Cứ một lớp mơ tới một lớp muối, lớp trên cùng cho nhiều muối hơn phủ kín mặt mơ. Lọ mơ như vậy muối chừng 3 năm trở lên sẽ trở thành vị thuốc quý. Những khi đau bụng, cảm hàn, những lúc ốm sốt miên man có thể lôi ra dùng được. Còn phần mơ chín vàng, má đỏ hây hây thì được trưng dụng làm hũ mơ đường. Tương tự như cách muối mơ, mẹ tôi cũng trải một lớp mơ, một lớp đường, trên cùng vẫn là một lớp đường dầy. Hũ mơ đường có thể dùng ngay sau vài tháng tới một năm. Nhưng cũng như mơ muối, càng để lâu mơ càng ngấm đường, tiết ra hết nước, quắt quéo lại thành một thức ô mai tự nhiên âu yếm tuổi thơ.

YK6W1720.jpg

Những buổi trưa hè, hoặc sau giờ tập võ, chơi bóng rổ mệt lả, tôi đạp xe về nhà, bật quạt nằm phè. Thứ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi, chính là cốc mơ muối-đường thanh chua mặn ngọt của mẹ. Chúng không chỉ làm dịu cơn khát cháy cổ, xua đi cái nóng oi ả ngoài kia, mà còn khiến những năm tháng tuổi thơ của tôi trôi qua êm đềm và mát rượi.

Mẹ tôi có những lọ mơ đường đã ngâm tới hơn 10 năm. Thật khó để hình dung có thức quà nào lại quý giá và đáng yêu như vậy. Hãy thử tưởng tượng bạn lớn lên dưới một mái nhà, trong 10 năm, bao nhiêu điều đã đổi thay. Cây hoa giấy đã lớn phà trước cổng, cây cau lùn đã thành cây cau cao, con mèo con đã hóa con mèo già, bạn đã đổi tóc tơ mái bằng thành tóc dài xoăn tít. Vậy mà hũ mơ muối, mơ đường vẫn còn nằm nguyên ở đó, mỗi năm trôi qua lại bị bạn thó ra chút một nhâm nhi.

YK6W1959.jpg

Bây giờ tôi đã không còn ở với mẹ, mẹ cũng không còn ngâm mơ vào mỗi độ tháng tư. Nhưng vợ chồng tôi thì vẫn muốn nối tiếp những hũ “mơ ướt tuổi thơ” như vậy. Cho chúng tôi, và con cái của mình. Nhiều năm sau, có thể con tôi sẽ không chơi tạt lon, bắn bi, đánh quay, cũng không biết trèo cây hái ổi, trẩy khế, tắm ao, câu cá trộm…như bọn tôi thủa xưa. Nhưng chúng hẳn sẽ vẫn có những hũ mơ muối, mơ đường để rượi mát tuổi thơ, để mè nheo với mẹ cha giữa mùa nắng la đà. Và để có những niềm mơ ước được giữ mãi, nơi chạn bếp, trên bể nước ăn. Mặc cho bầy trẻ đã lớn, mặc cho người lớn đã già, mặc cho mùa hạ sắp qua. Hũ mơ ướt vẫn mỗi ngày thêm tuổi.

YK6W2020.jpg

Cuối cùng, nếu bạn cũng muốn làm những hũ mơ như nhà chúng tôi, thì xin gợi ý công thức có phần áng chừng và nghiệp dư sau đây.

Lựa mơ xanh dùng để muối. Tỉ lệ 1kg mơ : 0.2kg muối. Mơ chín vàng má hồng dùng để ngâm đường hoặc muối đường. Tỉ lệ 1kg mơ: 1kg đường, hoặc 1kg mơ : 0.8kg đường : 150gr muối. Ngoài ra, những trái mơ ủng có thể nhặt riêng để chấm muối ăn, cho vào nấu canh; hoặc trần nước sôi, nghiền nhuyễn trộn với miso để làm nước sốt ăn dần. Nếu xịn hơn nữa có thể dùng lá tía tô nhuộm mơ muối sẽ cho màu rất đẹp.

Chúc cho tuổi thơ của ai cũng dịu mướt vị mơ.

YK6W1919.jpg

Umeshi – mơ tháng tư

nếu ngày hôm đó

YK6W6793.jpg

một bài hát viết tặng cho bạn đời và con gái. 

 

nếu ngày hôm đó, mẹ không rời xa phồn hoa nô nức Saigon
nếu ngày hôm đó, ba không loanh quanh hồ Gươm lặng ngắm mây trời
và ngày hôm đó, ta không hẹn nhau cà phê 
kể mấy chuyện đời, không quên ba hoa rồi xong lại phá lên cười
thì đâu có hôm nay rồi.

nếu ngày hôm đó, mẹ không dở hơi mà xin nghỉ việc đang hời
nếu ngày hôm đó, ba không rảnh hơi mà đi leo núi tơi bời
và ngày hôm đó, ta không cùng nhau trèo lên đỉnh núi mây trời, không quên thồ theo balo như đá: điên rồi!
thì đâu có hâm như này.

nếu ngày hôm đó, mẹ thêm bận tâm vì bao khoảng cách xa vời
nếu ngày hôm đó, ba không gửi thư ba hoa chuyện “nhớ em rồi !”
và ngày hôm đó, ta không cùng nhau vượt qua bao núi bao đồi, không ra biển khơi, ra vô Nam – Bắc mệt đời
thì đã thảnh thơi hơn rồi.

(nhưng mà)

nếu ngày hôm đó, mẹ không nhận ra người ta tìm kiếm suốt đời
nếu ngày hôm đó, ba không vượt qua niềm đau thổn thức lâu rồi
thì ngày hôm đó, ta đâu nào cho được nhau một chút cơ hội, không đi cùng nhau để đếm năm tháng cũ rồi
thì đâu có con bây giờ.

Bạch San yêu hỡi, thần tiên nhỏ ơi, con là kho báu trên đời. bao nhiêu ngày qua, mẹ cha cố gắng hết hơi, chỉ để có con bây giờ.
và ngày hôm nay, ta đã cùng nhau dựng xây nên mái nhà này, góp sức từng giây, nhường nhịn không cãi nhau này, 
để hạnh phúc luôn sum vầy.

may mà hôm đó, ta đã gặp nhau và đã chọn lấy nhau rồi
may mà hôm đó, ta đã cần con và con đã có trên đời
để ngày hôm nay, con là Bạch San mẹ cha yêu nhất trên đời.
mong con khoẻ ngoan và luôn hạnh phúc suốt đời.

cảm ơn con, cảm ơn đời.

 

Nhược Lạc