Đời thường

từ phố về quê

Hôm nay mình đi nghe buổi nói chuyện của chị Hằng Mai về chủ đề “Từ phố về quê”. Thành quả thu về là thật nhiều những câu chuyện, bài học của anh chị và mọi người tới tham dự. Trong đó có mấy điều sau mình thấm thía nhất:

  1. Từ phố về quê không phải một sự chuyển dịch về nơi sống, mà là về lối sống. Nếu ta vẫn giữ nguyên lối sống ở thành phố mang về quê thì ta chỉ làm rối loạn và phiền hà hơn cho vùng quê đó, thôi thà đang ở đâu cứ ở nguyên đó còn hơn.
  2. Tiện nghi không nên hiểu là sự tiện lợi cho riêng mình, mà nên hiểu rằng “tiện đâu thích nghi đó”.
  3. Chọn việc dễ mà làm, lựa theo sức mình, đừng đâm đầu vào cái khó.
  4. Đừng cố gắng thay đổi người khác, thay đổi chính mình trước. Muốn điều tốt đẹp gì xảy ra, hãy xắn tay vào làm.
  5. Hỏi “tại sao” trước khi hỏi “cái gì” và “như thế nào”. Tại sao ta muốn về quê?
  6. Cố gắng giữ sự nhất quán trong tư tưởng, lời nói, hành động. Điều đó trước tiên là vì chính mình. Sự xung khắc trong thân – khẩu – ý làm bản thân mình đau khổ đầu tiên.
  7. Luôn có cách. Luôn có đất. Khi ta đặt xuống cái ham muốn sở hữu đất, mở rộng lòng thì sẽ có những phương cách, giải pháp hiện ra giúp mình.
  8. Đừng tối giản một cách phức tạp. Hãy bắt đầu với sự đơn giản cốt lõi trong lòng mình, thay vì đi “shopping tư tưởng, lối sống” của bất kỳ ai.
  9. Hạnh phúc tự thân là thứ hạnh phúc bền vững nhất. Ta cứ dũng cảm đi trên con đường phù hợp nhất với mình, rồi (những) người bạn đường thích hợp với ta sẽ xuất hiện.
  10. Sống theo điều ta tin là đúng, nhưng không phủ định những người khác. Người ăn chay không cần nghĩ người ăn mặn là sai. Người về quê không cần phủ định người ở phố. Luôn có nhiều hơn một cách sống đúng. Sự đa dạng mới làm nên một xã hội thú vị.

Cuối cùng, là trải nghiệm thôi. Học phải đi đôi với hành. Kinh nghiệm của người này không dành cho người khác. Lời nói của người này rồi cũng chỉ là lời nghe để đó, chứ không thay ta sống một cuộc đời. Một buổi talk show rồi cũng không giúp ta thắp mãi ngọn lửa cảm hứng, ta phải tự thắp lên và giữ lấy cho mình.

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.

Ghi chép bởi Nhược Lạc

Đời thường

lâu đài trên mây

“Bám rễ trên đất mẹ,

hoà điệu cùng cơn gió,

ủ hạt giống trong giá đông

và vui ca cùng lũ chim khi xuân sớm trở về.”

Đó là một bài dân ca của xứ sở Laputa trong bộ phim Castle in the skye của Ghibli.

Sheeta nói: Giờ đây tôi mới hiểu được ý nghĩa của bài hát này. Dù anh có bao nhiêu vũ khí tối tân, dù bao nhiêu sức mạnh thượng thừa, cũng chẳng nghĩa lý gì nếu cuộc sống này thiếu tình yêu.

“Tình yêu” ở đây, còn ám chỉ tới cội rễ, tới đất Mẹ.

Laputa là một vương quốc cổ trên mây, nắm giữ trong đó bao nhiêu kho báu, năng lượng quý, robot tinh nhuệ… nhưng đó là một vương quốc chết – vì cội rễ của chúng không bám trên mặt đất.

Con người, khi vươn tới những hành tinh xa, những thành tựu lạ, có lẽ nào cũng đang dần nhấc chân mình lên khỏi mặt đất?

Bộ phim kết thúc bằng một tinh cầu trơ trọi trôi nổi giữa không gian, mà toàn bộ gốc rễ cũng lửng lơ bay, không có mảnh đất nào để bám vào. Trên hành tinh ấy, những chú robot cuối cùng còn sót lại nâng niu từng cái trứng chim, từng nhành hoa bé. Nhưng những con người muốn tìm lên ấy, lại chỉ tham đắm thứ sức mạnh đầy huỷ diệt.

Tự nhiên tôi hiểu vì sao người bà của Sheeta lại dạy cho cô nhiều câu thần chú đến thế. Có câu chú để thức dậy ánh sáng, để xoa dịu nỗi cô đơn, để chữa lành thương tổn; cũng có những câu thần chú mạnh mẽ tới độ huỷ diệt cả một tinh cầu.

Bởi vì ở một hoàn cảnh nào đó, sự huỷ diệt có khi là cứu cánh cuối cùng. Có khi, nó lại chính là một sự bảo vệ.

Hôm nay tôi còn ở đây, đứng dưới trời cao thở trong không khí mát của mùa thu. Tay còn có thể vun đất trồng đôi ba cái cây nhỏ. Đến bữa có củ cải để ăn, rau mồng tơi để nấu canh.

Nhưng cái gì hiển nhiên quá, ta cũng thấy nó thường. Giả như ta biết một câu thần chú, hay sở hữu một viên đá phi hành gia, ta mới nghĩ rằng mình đang có sức mạnh.

Thế nên ta vô tình quên mất những sức mạnh giản dị trong lòng bàn tay. Đôi bàn tay ủ hạt, đôi bàn chân chạm đất, đôi mắt còn được nhìn trời, đôi tai còn biết nghe.

Những người bạn của tôi, lần lượt, lần lượt từng người một – đều bỏ phố về vườn. Có người lên non, có người xuống biển, nhưng ai ai cũng tìm cách quay về với cội rễ thô sơ – màu nhiệm nhất của mình.

Tôi hẵng còn trong thành phố với ngút ngàn bê tông, nhưng tôi vẫn nguyện cắm một phần rễ sâu xuống lòng đất mẹ. Dù là chút đất cây trồng nơi ban công, dù là chút đất trên vỉa hè thành phố. Dù là giọt mưa bên mái hiên. Dù là khoảng trời xanh đằm thắm trước nhà.

Chúng vẫn ở đó, chứ chẳng đi đâu. Như ta vẫn là con của Mẹ, dẫu cách xa vạn dặm. Và nếu ta còn chừa ở đó khoảng nhớ cho những câu hát ru, những bài dân ca giản dị; chắc rồi một mai đời sẽ mở lối về.

Nhược Lạc

Đời thường

thời gian cho nhau

Trong những ngày bận rộn nhất, chúng tôi cắm mặt vào làm việc cả ngày. Ngẩng lên thì chạy đi đón con, rồi lại cắm mặt vào một chuỗi các hoạt động nấu ăn, ăn tối, tắm giặt, đọc truyện cho bọn trẻ con rồi lùa chúng nó đi ngủ.

Nhưng sau đó, chúng tôi vẫn chuồn ra ngoài, để ngồi chơi với nhau một lát. Có khi cùng xem phim. Có khi ngồi chơi game, đọc sách. Cũng có khi rủ nhau pha một ấm trà, ăn bánh, chuyện trò.

Mùa này Trung Thu, trong nhà lúc nào cũng có vài tấm bánh, có khi mua, có khi được tặng. Thế nên tần suất rủ nhau pha trà, ăn bánh lại dày thêm. Có khi mới giữa giờ chiều đã gõ cửa cốc cốc rủ nhau ngơi tay, trà chiều trò chuyện một chút.

Nhạc sĩ Y Vân đã viết “em ơi có bao nhiêu, 60 năm cuộc đời…” thiệt đúng quá đi. Nhất là cái khoảng thực sự được ở bên nhau, khi còn yêu đương thắm thiết, còn đủ sức khoẻ và sự lạc quan trong đời sống, có bao nhiêu?

Chúng tôi có cái may mắn của sự tìm thấy nhau, hòa hợp và cả thời gian dành cho nhau. Nhưng bên trong cái may mắn đó, là cả sự chọn lựa. Chúng tôi chọn dành thời-gian-cho-nhau (và bỏ bớt những điều khác).

Luôn luôn sẽ có những ngày bận rộn tới phát điên, luôn luôn sẽ có những thời mệt mỏi, nhưng nếu muốn, ta vẫn có thể tìm cách thu xếp được. Để nghĩ về nhau, nhắn tin cho nhau, chuyện trò với nhau, rủ rê nhau, pha một ấm trà, ăn một tấm bánh – cùng nhau.

Tình cảm như mầm non, cần tưới tắm chăm sóc mỗi ngày, mới mong vươn mình tươi tốt. Tình cảm cũng như khối bột, cần nhào, nhồi, ủ, chăm chút bằng sự thấu hiểu và quan tâm, qua một ngàn bước mới mong thành ổ bánh thơm nức ngon lành.

Nếu trong lòng bạn có mong muốn được sống trong một tình yêu đẹp – dù là tình yêu lứa đôi hay gia đình, giữa vợ chồng hay bạn bè, giữa bố mẹ với con cái, ông bà…. cũng mong bạn hiểu tầm quan trọng của chính đôi tay mình.

Bạn sẽ sẵn sàng đánh đổi bao nhiêu thời gian, sự quan tâm, lắng nghe, thấu hiểu, vị tha, dung dưỡng… để ở bên nhau, để người kia hiểu được bạn yêu người đó thiệt – bằng lòng, chứ không bằng lời?

Mà tính ra cũng đâu đáng là bao, có khi chỉ là hai mươi phút đồng hồ, ta rủ nhau ngồi xuống, uống một ngụm trà, ăn một tấm bánh, để biết lòng có nhau.

Nhược Lạc

Chuyện nghề viết · Đời thường

một vài chia sẻ về Viết

Gần đây mình nhận được một số tin nhắn hỏi về cách để viết hay hơn, làm sao để bắt đầu, nên đọc sách gì và nên học từ ai. Mình thì không dám nhận là một người viết tốt, nhưng mình đã bắt đầu viết lách nghiêm túc được một thời gian và đang sống bằng nghề viết, nên mình nghĩ có thể chia sẻ một vài điều, như sau:

[1] Viết cái gì?
Viết là một từ bao hàm quá rộng. Có quá nhiều lĩnh vực cần đến viết lách. Bạn không thể hỏi một nhà thơ cách viết tiểu thuyết, cũng như không thể hỏi một copywriter cách làm luận án tiến sĩ.

Biết được chính xác điều bạn muốn viết, sẽ giúp bạn biết mình nên học hỏi các kỹ năng nào cho việc viết lách của mình.

[2] Họ đã viết như thế nào?
Khi đã biết bạn muốn viết cái gì rồi, thì hãy tìm những người viết cái đó và đọc. Quá trình đọc trước tiên là một quá trình xác nhận lại xem bạn có thực sự thích hay cần kỹ năng viết này không.

Ví dụ như mình, ngày bước chân vào ngành quảng cáo, vì chưa biết gì cả, mình bắt đầu học bằng cách google ra các web, page nói về quảng cáo (hồi đó còn hơi ít chứ giờ nhiều vô cùng), đọc sách, đọc blog của các anh chị làm copywriter, inbox hoặc viết email hỏi họ, đi học các lớp ngắn hạn về copywriting, content thinking.

Bằng cách đó, dù mình chưa giỏi lên ngay, nhưng mình có một cái nhìn toàn cảnh, sáng rõ hơn với nghề viết quảng cáo. Nói cách khác, mình lờ mờ hiểu ra mình cần-làm-gì.

[3] Viết, viết nữa, viết mãi.
Câu này nhàm quá, cliché quá, nhưng chưa bao giờ sai. Chỉ có cách tiếp tục viết mới giúp bạn giỏi lên. Bạn tự học rất nhiều trong quá trình tự viết.

Mình đã thử nhiều cách. Đặt đồng hồ 30’ và viết liên tục không ngừng nghỉ (mình xài một cái app mà nếu ngừng thì tất cả những gì vừa viết sẽ bị auto xoá). Viết một ít vào buổi sáng, một ít vào buổi tối, viết khi đi toilet, dừng xe bên đường viết khi chợt nghĩ ra một cái gì đó. Và nhiều nhất là viết vì công việc.

Khoảng năm tháng trước, mình tự đặt ra đề bài là mỗi ngày sẽ có một bài được post trên page Nhược Lạc. Và may mắn thay, mình vẫn duy trì được đến bây giờ. Thỉnh thoảng, có ngày mình post hai bài.

Cả công việc thường ngày và việc viết blog đều đặn giúp cho mình duy trì được cảm-hứng sáng tác có thời-hạn, giúp mình tiến bộ hơn và chuyên nghiệp hơn.

[4] Đọc to những gì mình viết.
Mình có một thói quen là luôn đọc lên thành tiếng những gì mình viết xuống. Điều đó giúp cho mình hiểu được nhịp điệu của bài viết. Nếu bạn đọc lên và thấy lộm cộm trong miệng, hãy thử viết lại cho đến khi lời đọc trong đầu được mượt mà hơn.

Dù là câu ngắn, câu dài, nhịp gấp gáp hay nhàn tản, thì chúng cũng cần sự hợp lý và nhất quán. Điều này mình thấy các bạn rapper làm rất tốt, bạn có thể thử nghe rap (nếu thích) và nhớ thường xuyên đọc thành tiếng những điều mình viết ra nhé.

[5] Tiếp nhận phản hồi và sẵn sàng thay đổi.
Người xưa có câu “văn mình, vợ người” – nghĩa là văn mình thì luôn hay, vợ người thì luôn đẹp 😛 Để mà viết ra một điều gì xong nghe người khác chê thì khó chịu lắm. Nhưng công việc đã dạy cho mình một thái độ khác với việc viết lách. Thứ ta viết có thể chưa phải điều tốt nhất, và người bên ngoài có thể giúp ta có góc nhìn khách quan và sáng tạo hơn.

Hãy lắng nghe và sẵn sàng thay đổi. Vì, [một] như thế bạn mới được trả tiền :)) và [hai] bạn mới có thể tốt lên được.

Viết là một cuộc đối thoại. Bạn sẽ khởi đầu bằng lời độc thoại, nhưng rồi người nghe của bạn sẽ xuất hiện. Bạn có thể lờ tảng họ, hoặc lắng nghe họ. Khi bạn lắng nghe họ, bạn có thể hài lòng, hoặc thất vọng. Nhưng nếu bạn tiếp nhận và xử lý nó, bạn sẽ có nhiều nguyên liệu hơn để hoàn thiện món ăn của mình.

Điều quan trọng nhất, hãy bắt đầu nấu ăn từ hôm nay. Hãy viết từ bây giờ. Và không ngừng, ngay cả trước những lời chê bai, ngay cả khi xung quanh có biết bao người viết đỉnh hơn bạn. Không ngừng, ngay cả khi mình chưa biết con đường này sẽ dẫn mình tới đâu. Và hãy tận hưởng từng bài viết một – cho chính bạn.

Phần thưởng lớn nhất mình nhận được từ viết lách, không hẳn là những chiếc like hay khen ngợi từ độc giả, mà là cảm xúc khi viết ra giúp xoa dịu chính mình.

Biết đâu, đó cũng là món quà lớn nhất bạn sẽ nhận được, cùng với Viết.

Nhược Lạc

Đời thường

ngày bình thường

Tôi có vấn đề gì đó với những ngày đặc biệt, tôi biết.

Hồi trước tôi không ghét sinh nhật lắm. Nhưng từ ngày tôi biết nó là một cái gì đó đặc biệt, tôi bỗng nhiên sợ hãi. Tôi luôn bị giận vì không nhớ sinh nhật người khác. Nhưng mọi người đâu biết đến sinh nhật của mình tôi còn chẳng nhớ.

Tương tự như thế, ngày kỷ niệm, ngày lễ lạt, từ lịch dương cho tới lịch âm. Mỗi khi có ai đó hỏi tôi “có biết hôm nay là ngày gì không?” là lại gieo vào lòng tôi một nỗi bất an, một drama gì đó sắp xảy ra.

Cũng vì như thế, mà tôi càng không biết phải tặng quà hay làm một điều gì đó để thể hiện trong ngày đặc biệt. Cái sinh nhật đầu tiên chúng tôi ở bên nhau, người bạn trai nói với tôi là hãy đưa ảnh đi chơi, đến những nơi mà tôi nghĩ là đặc biệt. Đi đâu?? Tôi thậm chí còn chẳng ra đường!!

Thế mà cuối cùng, cái người luôn quan tâm người khác và biết cách tạo bất ngờ cho người khác ấy, lại vẫn ở cạnh tôi đến bây giờ, mặc cho sự vô tâm đến quái gở của tôi. Xin được tri ân!

Và hôm nay. Hôm nay là Vu Lan. Tôi cũng sợ cả Vu Lan. Tôi sợ mấy bông hoa cài áo, và những tiếng khóc, tôi sợ chính tôi những lần đi vào chùa, đọc kinh rồi khóc. Những giọt nước mắt không bền.

Tôi không thích chính mình khóc vì một ngày nào đó, và quên đi trong những ngày còn lại. Tôi thích được đưa mẹ đi chơi, mua đồ ăn ngon cho mẹ, đi dạo trong công viên, ngồi ngâm chân bằng nước nóng chanh sả, vỏ bưởi…. hơn là khóc trong một ngày.

Nhưng rồi tôi cũng dần hiểu ra, điều đó cũng là bình thường. Cả việc ai đó quan tâm đến những ngày đặc biệt, và cả dạng thờ ơ như tôi. Tất cả cũng đều bình thường.

Khi tôi chấp nhận được điều đó, Vu Lan trở nên dễ chịu hơn. Trăng rằm tháng Bảy cũng vậy, tháng Tám cũng thế.

Chúng tôi pha trà và ngồi ăn bánh với nhau. Những người mẹ của chúng tôi cũng thế. Chúng tôi sống đặc biệt bình thường trong những ngày bình thường đặc biệt.

Và tôi vui.

Luôn luôn, ở đâu đó, sẽ có những người giống bạn, những người chấp nhận bạn, hoặc cả hai. Cứ bình tĩnh mà sống nhé!

Nhược Lạc

Đời thường

nghi lễ

Ngày xưa tôi không thích những chuyện nghi thức cúng kính lắm. Thật lòng là vậy. Tôi thấy cứ…khổ khổ. Kiểu tới những ‘ngày đặc biệt’ mẹ tôi luôn phải chạy đôn đáo để mua hết thứ này tới thứ kia. Trái cây đủ năm quả, hoa đủ năm màu…

Cũng vậy, tới những ngày giỗ, dường như luôn là một điều khổ ải với tất cả những ai phải chuẩn bị. Luộc bao nhiêu con gà, nấu bao nhiêu mâm, nếu nhà chật thì kê sắp thế nào để ngồi cho đủ số người. Tôi sợ những nhiệm vụ kiểu thế tới nỗi luôn tìm cách lẩn mất trong ngày giỗ lễ.

Cho tới khi tôi lớn lên, có mái nhà của riêng mình, dần dà tôi mới nhận ra vẻ đẹp của những nghi lễ.

Như khi dọn về nhà mới, chúng tôi tự tay quét dọn, lau chùi, trồng thêm cây mới, đun một ấm nước, nấu một nồi cơm, muối một vại dưa.

Với tôi, lễ nhập trạch là một lời chào với ngôi nhà mới, mà từ đây mình sẽ gắn bó. Là lời thưa gửi và ngỏ ý cùng sinh sống với những điều thiêng liêng đã tồn tại trước cả khi mình đến – như những vòm cây, ngọn cỏ sau nhà.

Cũng như thế, với tôi, ngày rằm trở thành một ngày đón trăng. Ngày Tết, ngày giỗ ông bà, ngày Vu Lan… cũng dần trở thành những ngày ‘cùng nhau đón một điều đẹp’.

Chúng tôi thu sắp nhà cửa gọn gàng, cắm một bình hoa mới, đồ dâng lễ có chút bánh hoặc trái cây hoặc rau củ theo mùa, cùng nhau đọc khẽ một vài câu kinh.

Dần dà, đối với tôi, ngày lễ trở thành một lời nhắc nhớ đến sự vận hành của đất trời cây cỏ, sự gắn kết với quá khứ, với những người đang sống cùng mình. Do vậy, chúng trở nên đẹp hơn rất nhiều, trong mắt tôi.

Phải chăng có những điều chúng ta đã quên dặn lại cho nhau. Rằng những ngày giỗ lễ, những nghi thức không chỉ là thứ nằm trong cuốn lịch, trong bài khấn bằng những từ ngữ kỳ lạ khó hiểu, trong những nghi thức chỉ làm thôi mà không hiểu vì sao. Mà đó còn là thứ cảm giác, sự cảm nhận của mỗi người trong mối tương quan với thế giới.

Quay qua ngoảnh lại, cũng đến rằm tháng Bảy, tôi mong mâm cơm cúng của mọi nhà năm nay sẽ bớt đi mỏi mệt, mà thêm vào ấm cúng và bình an. Mong những con cá được tự do bơi mà không cần ai thả. Mong bớt khói nhả lên trời.

Mong cho lòng người thảnh thơi, pha một ấm trà, nhâm nhi miếng bánh và thưởng thức một vầng sáng trăng.

Nhược Lạc

Đời thường

vậy điều gì ở lại?

2017-12-18 20-13-42_3013

Ngày xưa, ông tôi thích uống trà. Sớm nào trong nhà cũng sẵn một ấm chè tươi và cả thức trà tàu. Ông tôi uống lúc ngủ dậy, sau bữa sáng, sau bữa trưa, uống cả khi trời xẩm tối.

Tôi mê mẩn cái hình ảnh đó tới nỗi mê luôn trà. Rồi tôi lớn lên và nhận ra mình không thể uống nổi vị trà ngày xưa: thức trà Thái Nguyên pha đặc ngậm tăm, đắng chát.

Sau này tôi biết nhiều hơn về trà. Tôi hiểu mình có thể uống bạch trà, hồng trà…. chứ không nhất thiết phải là lục trà. Cũng như tôi có thể uống trà vùng cao chứ không chỉ dừng ở trà trung du. Tôi cũng biết, trà Nhật, trà Trung, trà Đài…mỗi nơi lại có những điều rất riêng về giống, loại, cách làm, hương-vị. Thế giới trà trong tôi, do đó, trở nên khác biệt với thế giới trà của ông tôi.

Nhưng trà thì ở lại.

Đó là cái sợi dây nối giữa hai thế giới của ông và tôi.

Cũng thế, tôi lớn lên, học nấu ăn từ mẹ. Công thức cá kho của mẹ, công thức muối dưa của mẹ, công thức trộn nộm của mẹ. Nhưng dần dà, tôi nhận ra mình đã nấu những món ăn của riêng mình, thứ hương vị của riêng mình. Gia đình nhỏ của tôi, phong cách nấu nướng, nêm nếm, ăn uống đã hoàn toàn khác gia đình lớn ngày xưa.

Nhưng sự ấm áp thì ở lại.

Cách chăm chút và yêu mến góc bếp. Cách nâng quý thực phẩm. Cách ăn vừa đủ, cách ăn chậm nhai kỹ, cách đợi nhau cùng ngồi vào bàn, mời nhau, rồi cùng ăn – thì ở lại.

Như tình yêu ở lại.

Chúng ta có thể không thích những điều ông bà, bố mẹ đã làm. Không thích cách họ cứ nhấm nhẳng cho rằng: ngày xưa tao khổ lắm, đâu sướng như mày bây giờ. Không thích tiếng nói to của họ, không thích cách họ cằn nhằn về thói quen sinh hoạt của mình, về kiểu tóc của mình, về hình xăm của mình.

Nhưng vẫn luôn có một phần đời sống của họ tồn tại trong mình. Luôn luôn.

Đôi khi tôi thấy đau khổ về điều ấy. Đôi khi tôi ước mình đừng giống mẹ.

Nhưng khi tôi đứng muối dưa trong căn nhà mới, tôi nhận ra mình đang bóc hành, rửa rau, phơi ải, pha nước muối đường….giống mẹ ngày xưa. Nhận ra ngày xưa mình đã luôn cười cợt cho rằng mẹ vẽ chuyện, sao không đi mua cho nhanh. Nhận ra giờ đây mình cũng đang vẽ chuyện.

Có những mối dây mà phải đi xa lắm ta mới biết rằng nó tồn tại ở đó, và có nghĩa. Có những câu nói, những đặc điểm trong tính cách, mà phải sống lâu hơn, ta mới học được cách không ghét bỏ, cách yêu mến, cách hàm ơn và tự hào.

Và khi đó, ta lại bắt đầu gieo một đôi điều ở lại.

Nhược Lạc​

Đời thường

lười và vụng

F1000028

Lười và vụng, mà vẫn muốn sống, thì làm sao?

Lười là không muốn làm, vụng là không biết cách làm. Nếu bạn cũng lười và vụng, như mình, thì hơi khó sống.

Sẽ có những nhiệm vụ trong cuộc sống mà bạn không thể hoặc rất khó vượt qua. Ngay cả những việc đơn giản ngày thường như giữ cho căn nhà ngăn nắp, công việc trôi chảy….cũng là cả một thử thách lớn.

Vậy mình đã sinh tồn như thế nào?

Mình có một vài bí quyết nho nhỏ.

🌿 Ít đồ thì gọn.
Mình không giỏi sắp xếp đồ đạc sao cho logic và gọn gàng, vậy nên mình cố gắng giữ ít đồ trong nhà nhất có thể.

Cái nào lâu không dùng thì cho người khác. Hiện nay có rất nhiều tổ chức/nhóm giúp bạn tặng đồ, ví dụ như Freecycle Vietnam. Với những đồ cực kỳ ít khi dùng, thì mình chọn cách mượn hàng xóm, bạn bè.

Bằng cách này, căn nhà sẽ trở nên rộng rãi, thoáng mắt và ít phải dọn dẹp hơn.

🌿 Ăn uống đơn giản.
Mình ít nấu những món phức tạp, mình sợ phải rửa một cái nồi kho, ninh nấu cầu kỳ, thực sự là vậy. Nên đa số mấy bữa ăn kiểu vậy là do chồng phụ trách, chứ mình thì chỉ muốn nấu cả bữa bằng một cái nồi. :))

🌿 Rửa nồi ngay sau khi nấu.
Mình nhận ra sau bữa cơm, nhìn một đống nồi niêu xoong chảo bát đũa thìa cốc chén….đầy hai bồn rửa thì mình chỉ muốn ngất thôi.

Do đó mình chọn cách rửa ít một ngay sau khi dùng. Dao thớt dùng xong, rửa luôn. Nồi luộc rau xong, rửa luôn. Cốc uống nước pha nọ pha kia xong, rửa luôn. Như thế, ăn cơm xong mình chỉ cần rửa-bát (nghĩa đen) thôi.

Cái này, hãy tự hiểu tính cách của mình để đưa ra một quy trình làm việc phù hợp. Mình biết có những người lại rất khó chịu với việc rửa ráy nhiều lần.

🌿 Làm việc – hoàn thành hơn hoàn hảo!
Mình là đứa không giỏi lên kế hoạch. Do đó, mình chỉ chia việc ra 2 đầu mục là: gấp và không gấp.

Cái nào gấp thì phải làm luôn, và tự giới hạn trong một khoảng thời gian nhất định thôi. Mình luôn tâm niệm rằng: Hoàn thành hơn hoàn hảo.

Có thể mình chưa nghĩ ra cái gì hay, câu cú còn vớ vẩn, nhưng mình phải hoàn thành đã. Gửi lên sếp sẽ sửa, rồi viết lại, nhưng không thể trì hoãn cho tới khi nghĩ ra cái gì hay hơn được. Nhỡ mình không bao giờ nghĩ ra thì sao?

🌿 Có người giúp đỡ
Mình đã không giỏi cái gì thì nên ở cạnh người giỏi cái đó. Cá nhân mình khá thiếu tính kỉ luật, hay thất thường, nhưng may mắn chồng mình thì ngược lại.

Ảnh nghiêm túc, kỉ luật, có đầu óc logic…. nên đó cũng là người giúp mình hệ thống công việc, sắp xếp dữ liệu, thúc đẩy khi cần hoàn thành và nhắc nhở khi cần nghỉ ngơi.

Nhờ vậy, cuộc sống của mình cũng cân bằng và dễ chịu hơn.

🌿

Cuối cùng, điều mình muốn nhắn nhủ nhất với những ca như mình – đó là hãy cố gắng #đơn_giản nhất những nhu cầu của cuộc sống.

Khi bạn không thể làm tốt những thứ phức tạp, hãy làm những điều đơn giản.

Không thể nấu ăn? Ăn cơm với trứng rán, rau luộc.

Không thể dọn nhà? Đừng bày!

Không thể skin care, makeup 8 tỷ bước? Làm sạch cơ thể là đủ rồi.

Không thể dành nhiều thời gian gặp gỡ mọi người? Chơi với những người chấp nhận điều đó.

Tất nhiên, nếu có thể làm tốt mọi việc, cân bằng cuộc sống hoàn hảo, thì quá tuyệt. Nhưng nếu không, chỉ cần cố gắng làm tốt một hai việc thôi, hoặc đơn giản là duy trì mọi thứ ở mức sống được.

Và nếu có thể tìm một người phù hợp và chấp nhận cách sống của bạn, vậy thì xin chúc mừng. Còn nếu không, hãy học cách chấp nhận mình trước nhé!

Dù sao, sống được đã là cả một kỳ tích rồi, bạn công nhận không?

Nhược Lạc

Đời thường

(lại) về tình yêu

emai

Người ta hay nói chúng tôi là một đôi trời định. Nhưng tôi không nghĩ thế. Tôi nghĩ ngoài kia còn nhiều phương án có thể trời định hơn, dành cho mỗi đứa. Chỉ có điều tụi tôi hên hơn, được gặp nhau vào đúng thời điểm thích hợp.

Nhưng khi mới gặp nhau, tôi cũng đâu biết sau này mình sẽ lấy người này. Tôi chỉ thấy đó là một người thú vị, có thể chơi cùng được.

Chỉ khi chúng tôi đi du lịch với nhau, trải qua nhiều trắc trở nọ kia, tôi mới thấy đây là một người bạn đồng hành đáng tin.

Khi chúng tôi về ở chung nhà với nhau, tôi mới biết đây là một người rất yêu gia đình, luôn dốc sức để gây dựng và gìn giữ một mái nhà tử tế.

Khi chúng tôi ốm mệt, tôi mới biết đây là người luôn sẵn sàng chăm sóc cho người khác, và cũng khao khát mong người khác ở bên lúc ốm đau.

Khi chúng tôi có con, tôi mới biết đây là người sẵn sàng cùng mình chăm con. Một người không mấy khi nói ra, nhưng luôn làm hết sức mình để vợ bớt mệt, để dỗ con, để chăm con từ những cái dơ dáy tầy hầy nhất.

Nhưng mà, tất cả những cái đó, tôi đâu biết từ đầu. Tôi đâu biết chúng tôi hợp nhau tới đâu, có chắc ở cạnh nhau ngon lành, lâu bền được không.

Tôi chỉ thử thôi.

Thử ở bên nhau coi sao. Thử mở lòng với nhau. Thử cố gắng vì nhau. Thử lắng nghe, thử săn sóc, thử bao dung…..coi sao.

Trong quá khứ tôi cũng từng thử nhiều lần. Thử bằng trọn vẹn lòng mình, và khi không còn phù hợp nữa, mình lại tha cho nhau đi tìm người bạn tốt hơn.

Cuộc đời này khó nói cái gì là đúng hay sai. Chỉ có thử để xem cái gì phù-hợp với mình mà thôi.

Có câu nói: không có tình yêu 10 điểm, yêu một người 7 điểm thôi rồi làm cho tình yêu đó thành 10 điểm.

Tôi thấy có lý lắm. Nhưng không phải gặp ai chúng ta cũng sẵn lòng vì người đó mà vun đắp thành 10 điểm đâu. Có những người ta sẽ bỏ cuộc khi mới được 3-4 điểm, có người lên tới 6 thì ngưng, có người lên tới 9 rồi vẫn thấy rằng chưa đủ.

Vậy nên “phù hợp” ở đây là gặp được người đúng, vào thời điểm đúng – khi người đó cho mình thứ động lực để cố gắng, và cũng là khi mình đủ chín chắn để biết nên cố gắng tới bao nhiêu, cho một hạnh phúc đời thường.

Nhân một ngày Thất Tịch, nghĩ chút về tình yêu. Mong những người đang có tình yêu bên mình, hãy vui và trân trọng nhé. Những người chưa có, cũng hãy vui và trân quý bản thân mình.

Bạn nên yêu bản thân mình trước, chứ đừng chờ ai đó xuất hiện rồi mới yêu mình. Nhỡ họ không bao giờ xuất hiện thì sao chứ. 😀

Nhược Lạc

Đời thường

chút chuyện ngày xưa

F1000008

Nào, mình nói chuyện ngày xưa…

Hồi đi học, mình là một đứa không được bạn bè yêu thích cho lắm. Chuyện đấy kéo dài hầu hết các năm học phổ thông của mình. Mỗi năm mình lại chơi được với một hai người nào đấy, còn lại bị cả lớp ghét.

Sau này, khi mình kể lại với chồng mình về chuyện ngày xưa bị cả lớp ghét, chồng mình đã bảo là: “không bất ngờ gì, cảm thấy cực kỳ dễ hiểu”. :)))))

Anh nói rằng mình có cái vẻ khó chịu cực kỳ ấy, và không thèm quan tâm đến ai. Anh nói, thà em tỏ ra ghét một ai đấy, còn có nghĩa là em có quan tâm đến họ. Nhưng em không ghét, em đơn giản là không thèm quan tâm đến sự tồn tại của người khác. Đó là điều mà xã hội này không chấp nhận được.

Đúng quá. Mình đúng là đứa không quan tâm đến ai. Mình có quá nhiều câu hỏi và câu chuyện trong đầu, quá nhiều suy nghĩ, quá nhiều thế giới để chìm đắm. Nên trong suốt những năm phổ thông, mình chỉ thích đọc truyện tranh và nghe radio và hầu như không có người bạn nào (trừ một vài người không hiểu sao vẫn chơi với mình, hmmm).

Cũng vì thế, mình khá đồng cảm với những bạn đã từng không được bạn bè yêu thích. Trẻ con hay người lớn cũng vậy, luôn rất dễ nhận ra nguồn năng lượng giống và khác mình. Giống thì chơi, khác thì tuỳ mức độ mà bỏ qua/không thích/ ghét bỏ/ tẩy chay.

Vấn đề duy nhất mình thấy đó là lớp học là một thế giới nhỏ-bé-duy-nhất, mà học sinh thì không được có lựa chọn nào khác. Sau này, khi bước chân ra đời, mọi thứ trở nên dễ chịu với mình hơn rất-nhiều. Mình chỉ đơn giản là chơi với người hợp và bỏ qua những người không hợp. Mình không cần bắt buộc phải gặp ai đó mỗi ngày, nếu như cả hai đã không ưa nhau.

Chúng mình không-nhất-thiết phải gắn-bó với thứ mà mình không-thích.

Giá mà có ai đó nói cho mình biết những điều này ngày xưa. Rằng không được yêu thích cũng là chuyện bình thường. Rằng thời đi học rồi cũng chỉ là một giai đoạn trong đời sống, mà đời sống thì còn dài lắm, vô cùng. Rằng ai rồi cũng khác. Mình sẽ khác và những người bạn hồi đó rồi sẽ khác.

Thế giới này rộng đến mức nó có chỗ cho rất nhiều dạng người, dạng tính cách. Bạn không nhất thiết phải ép mình vào một khuôn tính cách nào đó, để nhận lại sự yêu mến, hoà đồng, ghi nhận. Và cái “khác” chắc gì đã là “sai”.

Giá mà ngày đó có ai nói cho mình biết như thế.

Nhược Lạc