tiếng Anh cho người lười

tumblr_n9ns23La3p1qzpypso1_500
Học tiếng Anh cũng như ăn dưa hấu mùa hè. Mát lắm, ngọt lắm, nhưng vẫn phải nhằn hạt.

Ở đây, chúng ta hãy quy ước với nhau “lười” là một đặc tính được lưu trong gen, không thể mất đi theo thời gian và ngày càng có chiều hướng tăng lên. “Lười” không có gì xấu cả, ngoại trừ việc người lười vẫn cần phải sống và cuộc sống thì vẫn cần tiếng Anh. Trong trường hợp bạn không cần, thì bạn nhấn nút (x) ở góc trên màn hình đi được rồi.

Mình viết bài này ở dạng chia sẻ, cùng nhau sống chung với lũ và khắc phục hậu quả. Do đó, nó chỉ có thể giúp những bạn tương đối giống mình thôi. Nghĩa là gồm 3 đặc điểm: (1) Lười vừa phải – vẫn còn ráng ngồi đây đọc. (2) Rảnh vừa tầm – tháng sau thi IELTS rồi thì cũng thân, bai luôn. (3) Giàu vừa đủ – ít nhất bạn cũng phải có cái laptop/PC/TV gì đó chứ ha.

Bắt đầu hen.

Continue reading

bức thư gửi đến tương lai

tumblr_ltvmxjzvvw1qc4q9io1_500_large

Cách đây 2 năm, trên một chuyến tàu điện ngầm ở Tân Gia Ba, tôi nhận được một gợi ý mà tới bây giờ vẫn còn thích thú. Ấy là hãy viết một bức thư cho mình. Người nói câu đó là anh trai tôi, còn trang thư mà anh nhắc tới là futureme.org.

Ý tưởng của trang mạng này vô cùng đơn giản. Bạn viết một bức thư cho chính mình hoặc người thân và hẹn ngày trong tương lai sẽ nhận được. Lời khuyên của anh trai tôi là hãy đặt một ngày đủ xa để bạn quên mất mình đã viết thứ gì đó, chẳng hạn, 7 năm.

Nhưng vì không đủ kiên nhẫn đến thế, nên tôi đã chọn khoảng thời gian 1 năm sau. Thật may vì với trí nhớ cá vàng, tôi đã quên rất nhanh. Nên khi nhận được bức thư đầu tiên, vào một ngày đẹp trời của tháng, tôi đã hơi xúc động khi đọc nhữung dòng mình viết cho chính mình, gửi đến từ quá khứ. Cô Lạc của năm cũ đã nhắc nhớ tôi về những dự định, những mục tiêu trong đời mình. Có rất nhiều nuối tiếc về những sự trì hoãn của mình. Tôi dành một phút mặc niệm cho những ý tưởng đã không được thành hình trong năm rồi. Và từ phút tiếp theo, tôi viết ra từng bước một để đưa nó đến với hiện thực.

Cuối thư, cô ấy hỏi tôi Cậu có còn yêu người đó không?

Và tôi chỉ mỉm cười đi viết tiếp một bức thư nữa.

Nhược Lạc