một mở đầu sau những cuộc ly tan

khi giọt sương rụng mình trên đóa cỏ
ai cũng biết nụ cười sẽ tan đi
người đừng khóc, cũng đừng thương nhớ mãi
chuyện tình nào rồi chẳng phút chia ly

đã từng là phiên trời xanh bát ngát
từng tâm giao, thao thiết những mộng dài
đã từng sóng vai trải đời trên cát
từng niềm tin khôn xiết vào tương lai

ai chẳng muốn một lần là duy nhất
phận duyên kia đã chọn đúng ta rồi?
những lường lọc muôn đời ta bỏ mặc
cõi lòng ta, trong suốt với nhau thôi

là chốn tựa, bạn bè, chung một phía
là xù đầu, tươm máu, nụ bom rơi
là đôi khi thành một kẻ lắm lời
là nhiều lúc, những thanh âm vắng mặt

ta thương nhau, vô cùng khôn xiết lắm
không bao giờ muốn phải đớn đau nhau
không bao giờ muốn định trước hay sau
không hay biết thiên đường màu đen đắng

người đừng lo, buồn sầu hay chìm đắm
sáo rỗng thôi, nhưng trời sẽ lại xanh
bầu không khí, sau mưa, sẽ trong lành
ta sẽ lại ngước nhìn, thời thứ nhất

giữa muôn phương, sóng đời tất bật
muốn là một người hành khất can trường
muốn là người bạn, mãi mãi luôn luôn
giữ gìn cho nhau những trân quý cuối

giữ gìn cho nhau, giọt nước mặn muối
nụ cười hiền vẫn êm dịu hôm qua
những bức thư, lời nói, vẫn là
những ký ức đẹp như viên trai ngọc

hãy bình an bắt đầu một cuộc mới
chẳng dễ dàng nhưng thẳng thớm hiên ngang
như mầm mới vươn mình nơi ánh sáng
một mở đầu sau những cuộc ly tan.

Nhược Lạc

một câu kinh nhỏ

ngày hôm qua
khi em giương vòm cánh đơn côi
em đã nhìn thấy anh
qua lớp kính căm mờ hơi lạnh

địa cầu mình
đầy những vết thương chung
chưa chạm nhẹ
tim đã ri rỉ máu

em còn gì đằng sau
ngoài chiếc khăn nhàu
không đủ thấm
ba phần tư nước mắt

mùa thu trước mặt
đường thăm thẳm dài
không có tương lai
mang hình hài chúng mình ấm cúng

em ươm mầm ung dung
giữa ngàn tiếng súng
và bom nổ
trong giấc mơ đen

giá mà chúng vang lên
cảnh sau cuối, như thước phim kinh dị
em he hé mắt nhìn lí nhí
dụi đầu sau vai áo anh

hay mình cứ khóc cho cạn bình minh
biết đâu giữa ngàn sương khói đó
sẽ chậm rãi một câu kinh nhỏ

thủng thẳng rơi
làm dịu xuống
đất này.

Nhược Lạc

đầu tiên

anh là người đầu tiên dạy em
viết lá thư tình yêu
và liệu có thể là người cuối cùng
đọc lời trái tim di chúc

là cơn mưa đầu tiên thành phố khóc
là hạt nắng rơi trên sân thượng sớm mai
trên con đường sải những bước dài
không gặp nhau
cũng chẳng đành quên hẳn

trang giấy trắng, mưa đêm về sớm
heo may đầy, hoa sứ nhớ tim non

anh nắm tay em
củ ấu cũng tròn
xa xôi thế, ký tự mòn cũ kỹ

em sẽ đến thăm anh chiều tỉ mỉ
phố vắng hoàng hôn
giọng anh thầm thì

em sanh nhằm phải cung thiên di
đi đi mãi không biết hồi đứng lại
xuôi xuôi mãi theo chiều nước thoải
biết bao giờ sông gặp nước giòng sông?

bao giờ em sẽ gọi anh là chồng
bao giờ con mình gọi em là mẹ
bao giờ trong nhà có thêm tiếng trẻ
những vì sao trông thức rọi vào

bao giờ hồ Tây đáy sóng lao xao
em bình thản đi dạo từ ngày thứ nhất

bao giờ anh sau triền miên vạn nấc
quay về ngôi chùa mẹ bán khoán, đầu tiên.

Nhược Lạc

nuộc lạt mái nhà

“Ngó lên nuộc lạt mái nhà
Bao nhiêu nuộc lạt nhớ ông bà bấy nhiêu”

những ngày thơ ấu của con
dệt từ muôn vạn lạt son buộc vào
tay thầy u dựng mái rào
đôi tay con bé dạt dào ước mong

tháng năm phủ mái nhà trong
ầu ơ một sợi, tiếng lòng còn nguyên
hai sợi là giấc trưa hiền
ba ngàn sợi buộc những phiền cùng lo

mấy trăm sợi đánh khóc no
ngàn không đếm nữa, ủ tro nỗi buồn
đi qua bốn phía mưa tuôn
ầu ơ một sợi lời buồn trăng đêm

đòng đưa hai sợi lạt mềm
ba ngàn sợi nhớ êm êm – còn gần
con lớn lên giữa phân vân
quơ theo nuộc lạt phân trần đường đi

nuộc lạt cũng hoá xanh ri
thành đường tay chỉ rù rì trần ai
khi con băng mãi đường dài
trở về mới thấy lạt hoài rơi mau

khi con về lại vườn sau
ngó lên nuộc lạt
đớn đau cùng với thương nhau,
vẫn còn.

Nhược Lạc

ngày không đáng kể

em muốn ở bên anh
một ngày không đáng kể
một ngày yên ả, lặng lẽ
ngoại trừ thời gian trôi

em muốn ở bên anh
một đêm thôi
không có lễ hội nào cuồng nhiệt
không có cõi lòng thao thiết
bộ phim chầm chậm trôi
không nhớ tên đạo diễn rồi

em sẽ nhấp một ngụm rượu tối
cho má từ từ chín đỏ
nơ ron thần kinh cựa cọ
giãn ra như tấm vải cotton
và cơn mơ chẳng hề ập đến

em muốn ở bên anh
một ngày không mệt
ngày không tin tức
ngày không bực
không bom nổ
trời không giông
không ý niệm
và không ý kiến

em muốn ở bên anh
một ngày lương thiện
con người tự nhiên rất mực con người

một ngày hầu như không có gì tới
ngoại trừ vài giờ ở bên nhau

thời tiết này
giòng sông sóng thở hiền hòa
không phấn hoa
và không hắt hơi gì cả

một ngày ta chẳng cần nhớ về,
em muốn ở bên anh.

Nhược Lạc

không có anh

không có anh chắc cây sung sẽ buồn
trời rõ ràng mưa tuôn, mà em không nghĩ ngợi
không có anh chắc Mimosa không đợi
Đà Lạt không đợi, mưa tháng Tư không tới
em không ơi

không có anh chắc đêm sẽ rơi
mặt trăng không mời một câu thơ nào
có rất nhiều đêm không sao
ai sẽ bỏ lóng lánh vào đôi mắt em
và cầm tay cho má em hồng
cho mây bồng bềnh trên tóc

không có anh chắc em vẫn khóc
nhưng không phải giọt nước mắt nhớ nhung
sớm mai thành phố thở dài
vỉa hè xốc nổi nhớ hoài bàn chân

không có anh thì ai ân cần
ai nhắn tin buổi sớm, ai đọc sách ban khuya
ai nghe em nói chuyện lia thia
ai cho mùa xuân lất phất
nghe run run lộc biếc trên cành

không có anh, ừ thì không có anh
đời vẫn sống và trần gian vẫn thở
trái tim của em, ừ thì cánh cửa
dẫu khép hờ và mắt vẫn bao dung

nhỡ ngày mai sương gió khôn cùng
không có anh, ừ thì em chịu
nhưng đôi khi trái tim líu ríu
em sẽ ước đời mình: có anh

Nhược Lạc

mặt trời phút cuối

em gom hết mặt trời trong phút cuối
rụng tới nay vừa đủ bốn mươi ba
tay quờ quạng lấp lánh buồn trong vắt
trái tim rơi lặng lẽ chốn giang hà

đôi khi vì giọng anh nồng ấm quá
em quên mình trên cửa ngục bước đi
ngày hôm qua ngọn cỏ vẫn xanh rì
sang tới nay đã úa về bên dốc

em giả lập bình yên trong thoáng chốc
bằng tuần trà pha vội giấc ban mai

mỗi buổi sáng bước đi dài sấm sét
mỗi đêm thâu không muốn quảy chân về
những cơn mộng không phát lời dễ chịu
mở lòng tay, so mất nỗi xuân thì

em ngẩng đầu, nhớ vòm cánh thiên di
thân cỏ yếu mà mộng đời quá rộng
ngoảnh mặt lại ấu thơ còn khoảng trống
chẳng có gì đáp lại tiếng anh đâu

em còn gì chừa lại sóng âu sầu
giữa thế kỷ chật ních buồn nhân thế

sao anh còn ngoái nhìn em như thể
một ngày kia màu nhiệm sẽ bắt đầu?

Nhược Lạc

mời

em thương mến mời anh bước lên tàu

chỉ ít phút nữa thôi, cửa tàu sẽ đóng
anh sẽ đứng lại, chùn chân, hay mở lòng nghe ngóng:
tiếng hú ngân khai mạc cuộc đời?

em mời anh bỏ lại phía sau những u hoài
cả những thức lễ nghi hàng mã
cả những lời tán dương trí trá
những bó hoa làm khổ con người

em mời anh đi đến nơi
mà chính em còn chưa biết
không có hạng vé nào dành cho ai hết
tiền của anh vô dụng ở đây rồi

nhưng người soát vé, chính là em thôi
nên em sẽ lươn lẹo để anh được ngồi hàng đẹp nhất
với ô cửa rộng và một bình minh ngất
ngây trong trí tưởng anh

em sẽ đòi hỏi thêm một (vài) lá thư xanh
thay cho vé mời mà em đã tặng
khuyến mãi thêm một chiều phố nắng
và đôi bàn tay

anh có thể đi ngay
hoặc anh đợi đến ngày phù hợp
chuyến tàu sẽ lao đi như một tia chớp
song đôi khi cũng biết đợi chờ

anh mặc áo sơ-mi
và mang theo một túi đồ thật gọn
một vòng tay ôm, một đôi mắt nước
và tiếng thơ dịu dàng như đêm

bây giờ em phải đi thôi
em đi trước, những lượt tàu ngang dọc

nhưng nếu một hôm anh thấy em khóc
hãy hứng lấy những giọt nước đau đớn đó
bằng những đường chỉ tay đau khổ của anh

anh hãy đến
ngay khi anh có thể

đoạn đường xa em đã mở ra rồi

Nhược Lạc

quên em ngày xưa đi

quên em ngày xưa đi
hãy yêu em bây giờ

con ngõ ướt trong mơ
màu nắng chung thân nhớ
vầng trăng rụng còn nửa
tim thất tình thanh niên

thư giấy nhuốm muộn phiền
thôi đừng mở ra nữa
trang sách sũng nước mưa
gió bây giờ hong thở

sao anh nỡ nghỉ yêu
công viên thời chủ nhật
những năm tháng đi khuất
bây giờ lại rụng về

em sau cơn ngủ mê
búp sen bừng tỉnh giấc
đã qua muôn trùng nấc
của những bậc thang sâu

em như khúc nhạc đau
học trăm lần chưa thuộc
anh hãy quên ràng buộc
nối em về ngàn mưa

hãy quên em ngày xưa
yêu bây giờ thôi nhé.

Nhược Lạc