quên em ngày xưa đi

quên em ngày xưa đi
hãy yêu em bây giờ

con ngõ ướt trong mơ
màu nắng chung thân nhớ
vầng trăng rụng còn nửa
tim thất tình thanh niên

thư giấy nhuốm muộn phiền
thôi đừng mở ra nữa
trang sách sũng nước mưa
gió bây giờ hong thở

sao anh nỡ nghỉ yêu
công viên thời chủ nhật
những năm tháng đi khuất
bây giờ lại rụng về

em sau cơn ngủ mê
búp sen bừng tỉnh giấc
đã qua muôn trùng nấc
của những bậc thang sâu

em như khúc nhạc đau
học trăm lần chưa thuộc
anh hãy quên ràng buộc
nối em về ngàn mưa

hãy quên em ngày xưa
yêu bây giờ thôi nhé.

Nhược Lạc

tôi sẽ gói mặt trăng mang về

khi cả thế giới đang ngủ say
tôi sẽ gói mặt trăng mang về
trong tờ giấy bạc lấp lánh
cột thêm một chiếc nơ xanh

tôi sẽ gói mặt trăng mang về
và chia ra cho mỗi người một mảnh
kìa mảnh bé cho chú mèo hoang
đi lại nơi chân cầu quen thuộc
mảnh vừa cho một đôi dép guốc
lộp cộp về khuya không té đau

một mảnh trăng cho vườn nhà sau
vằng vặc sáng cùng câu chuyện kể
một mảnh dựa cho vừa chiếc ghế
đòng đưa nỗi nhớ người khuya

tôi sẽ gói mặt trăng mang về
cho người đi xa lâu chưa trở lại
mảnh trăng xơ xác mùi cỏ dại
lấn quấn những đêm muộn tàu

mảnh trăng cho người chờ sau
cho người không còn tin nữa
cho người hôm nay bỏ bữa
cho người đứng giữa mùa giông

tôi gói mặt trăng bằng không
bẻ ra thế là thành một
thành hai, rồi ba, và bốn
chia đều cho khắp chốn nơi

dầu biết, chỉ là mơ thôi
tôi vẫn mang trăng về gói
trên đường gặp ai có hỏi
thì đây,
một mảnh-trăng-tôi.

Nhược Lạc

mãi mãi không bao giờ có mặt

em nhớ anh như nhớ một thành phố
chưa hề đặt chân tới
như tuyết chưa rơi
như tách trà chưa rót

mùa đông xác xơ gầy ngót
mùa buồn mà em đã đi qua

gió đã thổi qua ngôi nhà em
rất nhiều đêm trống cửa
lần đầu tiên khi lòng em mở
thì gió đã thôi rít dài

em nhớ anh như một sớm mai
như con đường dài không tuổi
như lòng trong vắt suối
như lụa khói còn lại
sau khi nến đã tắt rồi

em nhớ anh giữa mùa lúa gặt
khi tiếng chuông chùa gióng đủ ba hồi
em đứng ở bờ bên kia
giữa chốn xa xôi

em đã gọi, mà anh chẳng tới

những ngày u uất
căn phòng chật chội
phình to những giọt mắt buồn

những ngày sáng lên
em đi chân trần trên đất
hoàn toàn không biết
sẽ đi về phía anh

anh có buồn không
thế giới thời hỗn loạn
cõi lòng mình đổ nát
không còn cây bông gòn nào
để trổ trắng êm nhau

em đã chấp nhận mưa mau
em đã chấp nhận những ngày sau
không có bình minh vào ban đêm
không có cánh chim ruồi nào
đủ sức bay xa đến tận cùng thế giới

nhưng anh ơi
chỉ một đôi khi
phố phường buồn nản

em vẫn muốn anh nghe em hát
về một sớm mai
em hát về đôi vai
sẽ đậu xuống những ngày buồn nhất
những lời ru đẹp
những câu chân thật
em vẫn giữ ở đây
không để mất bao giờ

em nhớ anh như một câu thơ
mãi mãi không bao giờ có mặt

Nhược Lạc

dang dở

mọi thứ đều còn dang dở
căn nhà vừa dọn tới
đồ đạc chưa đầy

ban công chỉ hai chậu cây
vừa chớm ra một mùa hoa mới
hai con mèo già lững thững
đi tìm chỗ nằm quen thuộc

buổi chiều chủ nhật
hai đứa trẻ nằm lăn dài trên sofa
bố mẹ nhấp từng ngụm trà
ấm thơm khói củi
núi rừng Hà Giang

tôi mơ màng,
nhìn ánh hoàng hôn lặn xuống
đỏ ối, như một lời báo trước
chúng ta chỉ là những cánh chim nhạn
vụng về bay cho hết buổi chiều

mọi thứ đều còn dang dở
bài thơ này,
ly nước kia,
cánh cửa hé mở

và tôi –
thấy mình đủ đầy
trong chính sự dang dở này.

Nhược Lạc

những thời xuân rất đẹp còn chờ nhau

năm sắp qua, thấy lòng như đá tạc
gió mùa đông tất tả bám trên giày
nhìn lại thấy bao điều ta lỡ vậy?
những nụ cười, những ánh mắt, bàn tay

ngày nối ngày, như dây leo quấn chặt
giữa bộn bề quên cả ruộng cất mơ
phố cũ đó, ai ngồi chờ giấc hẹn?
tờ lịch bay cuốn vội mất đôi bờ

nhưng ngước mắt, một vì sao vẫn sáng
bàn tay lem lấm láp bụi hành trình
vẫn hy vọng như hạt mầm bé nhỏ
ủ len mình bật dậy giữa bình minh

năm mới đến như chiếc hồng bao mới
sưởi ấm lòng qua những tháng đông sâu
ta bước tiếp, dẫu sầu, ta bước tiếp
những thời xuân rất đẹp còn chờ nhau.

Nhược Lạc

năm cũ như tuần trà sắp hết

năm qua buồn, lòng mang nhiều gió
những giấc mơ dang dở đôi lần
thức trà ấm, hương hoa nhẹ gót
mọi u sầu tan giữa mùa xuân

ngồi bên nhau, chuyện đời bỏ ngỏ
đắng rồi qua, ngọt sẽ tràn đầy
mỗi nhấp môi như mừng bóng tối
uống cạn đêm rồi, sáng lại đây

đông đang vơi, xuân vừa lấp ló
khép muộn phiền tay đón trầm yên
năm cũ như tuần trà sắp hết
ngưng chén này, lòng sẽ dịu êm.

Nhược Lạc

xin

xin cho nắng ngủ trên vai
mây trôi lặng lẽ, không vài lần đau
xin cho ngày tháng ngọt màu
mùa xuân ấm lại, thơm cau ngọt lòng.

xin cho gió mỏng, mưa trong
cỏ hoa từ ái, thầm mong nụ cười
xin cho nhân thế bớt lời
tin loan đày xét, thôi rời khỏi em.

bao la năm tháng dịu mềm
mong em giấc ngọt, mộng mềm, mơ say
mong em trời thẳm đường mây
rỡ ràng nguyện ước, vun đầy mộng hoa

xin cho bể rộng sông xa
đi rồi trở lại, có nhà đợi trông
xin cho đôi lúc gió giông
can qua biển lớn, lại dong buồm đầy

xin cho em trở về đây
sau năm bão táp, vẫn đầy yêu – thương
xin cho dù lắm đoạn trường
vẫn xanh vời vợi con đường sắp qua

xin cho trời rộng bao la
sẽ thương em mãi, như là
tôi thương.

Nhược Lạc

mùa xuân có những cung đường muốn đi

thành phố có những giao lộ mới
mãi mãi tôi là tôi ngác ngơ
lẩn quẩn trong khu nhà đã cũ
cửa sổ mở bung, là giấc mơ

sớm biết đi xa thì dễ lạc
sớm biết mùa đông trời tối so
sớm biết trái tim mình thì nhỏ
nỡ nào lại ôm nguyện ước to

thế rồi người đến, người lén đến
trong một chiều sang, rộn tiếng mây
không nói, không rằng, không gõ cửa
thế mà lòng tôi trổ cơn mơ

mùa xuân không nói đã cập bờ
cung đường không nói đã khác xưa
khúc nhạc không dưng mà gán ghép
tôi với người thành một lời thơ

dầu rằng đông phả muôn phương
mùa xuân có những cung đường, muốn đi

Nhược Lạc

niệm lời sinh ca

đường về thì xa
mặt đường thì ướt
trái tim trơn trượt
ngã dúi buổi chiều

cột đèn liêu xiêu
con đường ba ngã
hàng hiên ngả rạ
xót lời trái non

ước nguyện còn son
tay còn ngấn nhớ
mộng thời xưa rỡ
ràng ràng giá như

cội bàn, tờ thư
mực nghiên nhem nhuốc
có thời ngọn đuốc
sáng bừng bài thơ

xuyên suốt cơn mơ
hai hàng biển lớn
thiên đàng bao lơn
dốc mình xuống phố

lòng hồ như sông
sóng cắn muôn trùng
nằm soi bóng cũ
niệm lời sinh ca

Nhược Lạc