Em muốn làm cây mận của ai?

Cô ấy là cây mận của anh
Cắm rễ vào đất đai của anh
Tỏa bóng vào trời xanh của anh
Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh

Lâm Thị Mỹ Dạ


Image

Ngày hôm qua em đã kể tôi nghe về chàng trai sả chanh của em.

Em gọi cậu ta như vậy kể từ ngày đầu tiên cậu bước chân vào quán cà phê nơi em làm việc. Sơ mi sọc xanh, tay áo dài xắn tới khuỷu, sau lớp kính cận để lộ một ánh nhìn hiền lành. Anh ta từ tốn lật từng trang giấy vàng ngà từ cuốn thực đơn rồi ngước nhìn em, mỉm cười và nhờ em chọn giúp mình một thức uống nào đó. Thú thật là anh mệt mỏi, lại cần một chút cảm hứng không-là-cà-phê. Vậy nên em nói cậu ta có thể thử trà, trà-sả-chanh, với vị chua dịu của chanh hòa quyện cùng hương sả nồng ấm sẽ khiến anh vừa thấy nhẹ lòng lại vừa hứng khởi.

Sau giây phút anh ta gật đầu đồng ý, không quên tặng kèm một nụ cười dịu dàng, em biết những ngày tháng bình bình thường nhật của em đã vĩnh viễn trôi vào quên lãng. Thay vào đó là giây phút được ngồi nép ở góc nhỏ dành cho nhân viên, trên tay cầm cuốn sách của Lữ nhưng ánh nhìn lại dồn hết về chàng trai ngồi ở chiếc bàn kề bên cửa sổ kia. Là từng ngày trôi qua đều mong chờ cậu ta ghé quán, ngồi đúng chỗ đó, gọi đúng món nước uống đó, và nhìn em cười hiền.

Khi em kể những điều như vậy, không khó để nhận ra ánh mắt long lanh rạng ngời của em, giọng nói vui tươi hào hứng của em. Tất cả như một minh chứng rõ ràng rằng, cô em gái của tôi đã biết yêu.

Nhưng.

Câu chuyện nào cũng có một chữ nhưng.

Continue reading “Em muốn làm cây mận của ai?”