Nhõng nhẽo

Taken by D.
Taken by D.

Tiễn em một đoạn nữa đi
Vừa qua đầu ngõ xá gì đâu anh
Thêm vài bước tới tiệm tranh
Ra trạm xe buýt rất nhanh thôi mà
Đến đây trót nhỡ quá đà
Mình đi hết nốt ngã ba trên này
Nhà em ở sát ngay đây
Trong khu tập thể có cây mây già
Ráng thêm tẹo nữa đi mà
Vài dăm bước nhỏ tới nhà em luôn
Anh lên thăm, kẻo mẹ buồn
Pha ly trà ấm để buôn chuyện ngày
Ngồi chơi chút rồi về ngay
Thật tâm em chẳng muốn đày ải anh
Sao anh cứ vội về nhanh
Hay lại có hẹn đá banh cuối tuần
Thôi được, em chẳng níu chân
Để em tiễn một đoạn gần nữa thôi.

Nhược Lạc

Thư gửi mẹ

Taken by K.
Taken by K.

Có những đứa trẻ sinh ra làm cánh chim trời. Chúng lớn lên và bay đi, nhưng không có nghĩa rằng chúng đang rời bỏ tổ ấm của mình. Mỗi sải cánh mang theo tình thương của mẹ, mỗi vùng trời ngang qua chứa đựng hy vọng của mẹ, và trái tim đập những nhịp sống nuôi dưỡng máu thịt mẹ ban cho.

Tôi ví mình như một con hải âu bé, mà dầu muốn chối bỏ thế nào, thì nơi dành cho tôi vẫn là bầu trời rộng lớn ngoài kia. Tôi viết bài này tặng mẹ, vì đã tới lúc con chim đập cánh tập bay rồi.

Continue reading “Thư gửi mẹ”

Mẹ

4dd1516e483ed896d23381fce7f5d840

lập thân tối hạ thị văn chương
câu ấy người xưa răn vẫn thường
có phải vì thế mẹ hay cấm
con gái đeo mình với bi thương

mẹ nói thơ ca là chiến trường
cuộc sống văn đàn rất nhiễu nhương
nhà văn cầm bút như cầm súng
bao nhiêu máu đổ thấm từng chương

mẹ chẳng vui gì đọc thơ con
những câu buồn bã, lời nỉ non
những đêm thao thức không ngủ được
mẹ cũng nằm vương giấc chẳng tròn

Continue reading “Mẹ”