Mẹ

4dd1516e483ed896d23381fce7f5d840

lập thân tối hạ thị văn chương
câu ấy người xưa răn vẫn thường
có phải vì thế mẹ hay cấm
con gái đeo mình với bi thương

mẹ nói thơ ca là chiến trường
cuộc sống văn đàn rất nhiễu nhương
nhà văn cầm bút như cầm súng
bao nhiêu máu đổ thấm từng chương

mẹ chẳng vui gì đọc thơ con
những câu buồn bã, lời nỉ non
những đêm thao thức không ngủ được
mẹ cũng nằm vương giấc chẳng tròn

mẹ thương con gái tuổi còn son
mà trái tim non sớm mỏi mòn
trong lồng ngực nhói ngàn cơn nhớ
về một mối tình đã héo hon

mẹ nói sống đời nhiều mộng mơ
coi chừng nhận lại toàn thờ ơ
người qua kẻ lại kim tiền nặng
ai rảnh rang đâu nỗi đợi chờ

mẹ nói con ơi con quá khờ
đối nhân xử thế chẳng biết cơ
nếu mà mai sau mẹ có nhỡ..
biết lấy ai bao bọc con thơ

xin mẹ đừng ngại những vẩn vơ
cuộc đời này đong lắm nghi ngờ
con chỉ mong làm cơn gió nhẹ
dịu mát căn phòng mỗi tinh mơ

con viết văn chi mẹ đừng sợ
con thức sớm hôm mẹ đừng chờ
trót đem nỗi lòng thương câu chữ
chỉ bởi mong đời bớt chơ vơ.

Nhược Lạc

Advertisements

10 thoughts on “Mẹ

  1. “Trót đem nỗi lòng thương câu chữ
    chỉ bởi mong đời bớt chơ vơ.”
    Không phải khổ vì mơ mộng đâu, mà nhờ mơ mộng làm dịu bớt khổ cơ. 🙂

    • Chắc là có qua có lại mới toại lòng nhau. Mình mơ mộng nhiều thì dễ thất vọng nhiều, nhưng rồi cũng nhờ mơ mộng mà đời trong lành hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s