Ừ.

YK6W0837
Taken by Dũng.

Tôi không đến cũng chẳng đi
Tôi là ngọn gió từ vô vi mà
Trời cao biển rộng chẳng qua
Vốn từ tâm ấy sinh ra muôn trùng

Tôi và người cũng thành chung
Hoa thơm gặp gió khéo cùng tỏa hương
Dầu mai phiêu bạt muôn phương
Cũng là đưa lối dẫn đường tới nhau

Trên đời nào có khổ đau
Nếu tôi không vẽ mắt màu bi ai
Trăm năm ấy cũng chẳng dài
Bao nhiêu giấc mộng trần ai cho vừa.

Nhược Lạc 

Ba bước nữa là tới trạm xe buýt

10928217_10152907939414718_5071246453225505974_n
Taken by Sun Smile

Có những thời điểm trong quá khứ thật vô cùng đáng sợ. Đến bây giờ tôi vẫn không rõ mình đã vượt qua tất cả chúng bằng cách nào. Với người khác – những người kiên cường hơn nhiều mà tôi đã gặp, có thể đó chỉ là trò trẻ nít. Nhưng với tôi, của lứa tuổi đó, hẳn là một thách thức ra trò.

Như hai lần chuyển nhà đều bắt đầu với mội ngôi nhà trống hoác. Không đồ đạc, không bàn ghế, không giường chiếu, không nồi niêu. Tôi kê ba viên gạch ngoài sân sau, dùng số gỗ còn thừa khi xây nhà để nhóm củi, và lui cui thổi cơm; dầu trước đó chưa từng biết cắm nồi cơm điện. Tôi được phát tiền cả tháng và phải tự cân đong xem mỗi ngày dành bao nhiêu tiền đi chợ. Tôi ngồi học trên một cái bàn đã mục gần hết chân và buổi tối trải áo mưa xuống đất ngủ. Năm đó tôi vừa học xong tiểu học.

Continue reading “Ba bước nữa là tới trạm xe buýt”