thư [02]

YK6W6542.jpg

em ơi,
tìm ở nơi đâu
một góc thuyền sầu
dăm vành trăng mẻ

em là con chim bé
ai chở em về đây
ống tay áo anh gầy
đâu đủ trời trú ngụ

anh ngồi trông – em ngủ
bao giờ em bước lên
boong?

một hôm đất tròn
lắc mình dữ dội
em ngã dúi dụi
em chui vào đời anh

con chim sẻ mong manh
em tìm ở nơi đâu
em tìm đến bao lâu
em tìm muôn kiếp sau

chẳng được hạnh phúc đâu

nhưng gió đêm hẵng thổi
đám mây thời vẫn trôi
con tàu em thẳng tới
mảnh đất nào xa xôi

em ơi, em
đi thôi!

cái chặng tàu xui rủi
cái mạn thuyền cát bụi
đã ủi đời sóng chao

anh làm mưa, làm bão
anh làm thuyền, làm đêm
anh làm sóng biển rền
anh làm bờ hải đảo

em sẽ say, sẽ nản
em sẽ ướt, sẽ đau
em sẽ rũ lại màu
áo thơ em thường khoác

đi, em, ngày tan tác
những ngư dân bỏ hoang
ra khơi họ chẳng màng
quẻ sinh hay mệnh tử

anh chẳng còn luận cứ
hoặc ý nghĩa phát sinh
anh chỉ lòng đinh ninh
rằng em – là – em sống

đời không là huê mộng
em đừng nản chim bay
em đừng thoảng qua đây
đi cùng anh – trời rộng

cánh chim đầy ước vọng,
em có thuận lòng không?

Nhược Lạc

Ra khơi

tumblr_ne27l1iXlr1tee5qdo1_1280

Có gì cất ở ngoài khơi
mà sao anh rủ em bơi ra nào

Ngoài kia biển rộng sóng trào
tay em chẳng khoẻ làm sao vững chèo
tim anh, em vịn làm neo
để khi chấp chới biết lèo lái qua

Xanh sâu là một bài ca
tự bờ bên ấy vọng xa nghìn trùng
thuyền nan là một cánh cung
cho ta thoả sức vẫy vùng muôn nơi

Đi xa tận sóng cùng trời
rủ nhau hít cạn một hơi xuân thì
anh mời, em có nên đi
biết là duyên số hay thì rong chơi

Có gì cất ở ngoài khơi
là nơi mơ ước hay trời thương đau?

Nhược Lạc