Chảy

YK6W2710.jpg

tôi đi dòng chảy của tôi
nắng cháy trên đầu có hạn
em ngồi bên sông kia hát
có lẽ vãn thời đã lâu

tôi đi quai nải bâu xâu
nhếch nhác phiếm đời làm nhạt
khum tay vốc làn nước mát
xót thương thủa mình trong veo

con người ai nhổ mà neo
lênh đênh là điều tất lẽ
đôi khi gió chiều thổi khẽ
cho buồm yên mộng xác xơ

giọt sương mà rụng ngây thơ
biết đâu hoa này cánh mỏng
ve kêu rát lời cuối họng
cũng đâu át nổi mùa thu

tôi đi xây mộng vi vu
em đừng đợi cơm làm tội
hũ dưa, âu cà muối xổi
xót lòng sao vội quẩy chân

phận thiên thu, mộng trầm luân
nam mô tràng hạt mấy lần nghiệp duyên
chuông thanh trống gióng khải huyền
thôi em ở lại tu miên mật đời

tìm hình tôi giữa thảnh thơi
tìm lời tôi giữa kệ đời nhân gian.

Nhược Lạc

Advertisements

Vi kỳ dị học nan tinh

Ảnh: CLB Cờ Vây Hà Nội
Ảnh: CLB Cờ Vây Hà Nội

Trong công cuộc cố gắng dọn lại cái ổ chuột của mình sao cho tử tế, tôi đã moi ra tất cả những thứ đồ cổ lỗ mà mình gom góp, sưu tầm, lưu giữ suốt bấy lâu qua. Tất lẽ dĩ ngẫu nhiên, tôi cũng đụng phải những mảng ký ức loang lổ của một phần tuổi trẻ. Ấy vừa là nét đáng yêu vừa là sự trả giá đối với một cô gái có quá nhiều quá khứ.

Một phần trong số đó là hộp cờ vây đã màng lên những lớp bụi đủ để tôi ho khục khặc. Cái giẻ vàng thấm nước khi lau lên hộp dường như muốn biểu tình vì dám đổi màu của nó trong vòng một nốt nhạc như thế. Và khi mở hộp ra, những quân cờ nằm im dần đứng dậy, và lăn dài lăn mãi trong lòng tôi về một chốn rất xưa.

Mười ba tuổi, lần đầu tiên đọc Hikaru no go, lần đầu tiên thấy xúc động về một môn cờ, lần đầu tiên cùng anh trai đi mua bộ cờ trong nhà sách, lần đầu tiên đọc luật cờ, ván cờ đầu tiên. Bỏ ngang.

Mười lăm tuổi, lần đầu tiên cùng cô em gái chơi cờ, lần đầu tiên phát hiện ra thế “nấc thang lên thiên đường” – vẫn chưa biết phải gọi nó là “chinh quân”, lần đầu tiên lên mạng tìm người chơi cờ cùng mình, lần đầu tiên đòi mẹ chở lên nhà thi đấu Trịnh Hoài Đức để tìm một cái câu lạc bộ cờ vây đã đóng cửa. Bỏ ngang.

Read More »