Thư gửi mẹ

Taken by K.
Taken by K.

Có những đứa trẻ sinh ra làm cánh chim trời. Chúng lớn lên và bay đi, nhưng không có nghĩa rằng chúng đang rời bỏ tổ ấm của mình. Mỗi sải cánh mang theo tình thương của mẹ, mỗi vùng trời ngang qua chứa đựng hy vọng của mẹ, và trái tim đập những nhịp sống nuôi dưỡng máu thịt mẹ ban cho.

Tôi ví mình như một con hải âu bé, mà dầu muốn chối bỏ thế nào, thì nơi dành cho tôi vẫn là bầu trời rộng lớn ngoài kia. Tôi viết bài này tặng mẹ, vì đã tới lúc con chim đập cánh tập bay rồi.

Continue reading

Phía sau một con người

“Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đấy, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ
Ðã quen lắm em còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng làm sao.”

Và anh tồn tại | Lưu Quang Vũ

hinh head

Trong những ngày còn ở nhà, vào cuối tuần tôi thường cùng mẹ đi chợ. Sau bữa sáng, mẹ đội chiếc mũ trắng nhỏ có đính một mảnh nơ nâu sẫm đằng sau, nắm tay tôi bước xuống phố dài. Len qua những con hẻm nhỏ ngoằn nghèo, bắt gặp những hàng quán của chợ cóc buổi sớm. Chúng tôi nhanh chóng lựa lấy rau củ, đậu nấm, những thức ăn trong ngày, sau đó lại mua thêm trái cây và hoa tươi ở cuối ngõ. Lúc trở về, vì đường nhỏ, chúng tôi thường đi thành hàng một và bao giờ tôi cũng đi phía sau lưng mẹ. Đó là một trong những điều tôi thích nhất của ngày: Bước thật chậm và ngắm nhìn mẹ từ phía sau.

Tôi luôn nghĩ, nếu như có một chiếc máy ảnh, sẽ không ngừng ghi lại khoảnh khắc ấy, góc hình ấy. Dáng dấp của một người cũng giống như ánh nhìn, có thể bộc lộ ra toàn bộ tâm ý bên trong. Chúng thay ta nói lên nỗi niềm chôn giấu trong tâm khảm. Một người khi vui, dáng đi sẽ khác người đang buồn. Một người có nội tâm nhẹ nhàng, dáng đi sẽ khác người nhiều âu lo. Như mẹ tôi, dù không chủ đích, nhưng thường bước đi rất nhanh, dáng vẻ tất bật lo toan. Ngắm nhìn người khác như vậy, có thể nhìn ra nỗi lòng của họ, để từ đó tìm ra phương cách yêu thương họ.

Continue reading

Together

Được sống cùng anh chị đem lại cho mình cơ hội quan sát đời sống vợ chồng một cách gần gụi và trung thực nhất. Tự nhiên nhớ ra một câu nói, đại để, cho dù em có cái nhìn tích cực hay tiêu cực về hôn nhân thì khi thực sự yêu một ai em cũng sẽ có mong muốn được gắn bó lâu dài với người ấy.

Nghĩ đi nghĩ lại, thấy có hai hình ảnh mà mình thích nhất. Một là khi vợ chồng cùng nắm tay nhau đi chợ. Hai là khi cả hai cùng nhau chuẩn bị bữa ăn.

Đi trên đường chồng sẽ một tay xách túi đồ, tay còn lại nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ. Cả hai đi dưới hàng cây xanh ngát, gió buổi chiều thổi vi vu ngọt ngào. Thường sẽ trêu đùa nhau, có khi giận dỗi, nhưng bao giờ cũng là nụ cười. Lúc trở về nhà sẽ mỗi người một việc. Không rửa rau thì bắc nồi lên bếp, không nấu xào thì cũng đặt nồi cơm. Trong lúc nấu ăn lại cùng nhau trò chuyện, kể cho nhau nghe những chuyện thường nhật. Có khi cùng nói về một bộ phim, có khi cùng nhau hát. Có khi cũng loạn lên hỏi nhau cái này làm thế nào, cái nạo rau củ ở đâu, bột này pha nước bao nhiêu thì đủ.

Nhộn nhạo như vậy. Ấm áp như vậy.

0nhachat1

Thật ra, làm gì không quan trọng, quan trọng là được ở bên nhau, làm cùng nhau. Hai chữ “cùng nhau” này, phát ra trên môi nghe thật dễ chịu, đôi khi gợi lên chút cảm giác ganh tỵ. Yêu thương có ở nhiều nơi. Nhưng giống như mỗi căn bếp là nơi giữ lửa cho nhà, việc cùng nhau nấu ăn trong đó giống như thắp lên những tia sáng lấp lánh, có thể dễ dàng nhìn thấy trên mắt, trên môi, và ấm lên trong trái tim người.

Bạn mình nói, hãy yêu một cô gái biết nấu ăn. Mình nói, hãy yêu một chàng trai thích cùng cô ấy chuẩn bị bữa ăn. Bởi vì những hình ảnh như thế này chẳng hạn, *chỉ chỉ xuống dưới*, sẽ làm người ta hạnh phúc hơn nhiều, so với việc một người tất tả bận bịu và một người gác chân lên ghế xem phim. Phải không?

Image

Nhược Lạc