dạ vâng,

000009
Taken by D.

tôi chỉ có hôm nay
để pha ấm trà này
để đọc cuốn sách hay
để may thêm chiếc áo

để trồng một cây táo
để xào đĩa mỳ thơm
để níu vòng tay ôm
để mơn man khúc gió

để nuôi một con chó
và thêm một con mèo
để nghe tiếng lèo nhèo
của trẻ con hàng xóm

để hơ trên bếp nhóm
mấy củ khoai lang già
để hát một khúc ca
từ cây đàn đã cũ

để mua quả đu đủ
thắp hương cho ông bà
để muối hũ dưa cà
và rang thêm ít lạc

để nghe tiếng xào xạc
của cây cối trong vườn
để dặn cá đừng ươn
nhớ nghe lời bố mẹ

để làm chả lá hẹ
để ngâm gạo thổi cơm
cắm lọ hoa lay-ơn
và nói lời cảm tạ

trước khi ngày trôi qua
trước khi đời xa lạ
trước khi tôi sẽ là
một ai tôi chẳng biết.

Nhược Lạc 

.đừng phơi áo trong ngày nồm ẩm

000040.JPG

không còn đôi mắt nhìn lại
không mặt trời để chiếu rọi hôm qua
không đủ một ánh trăng tà
soi viết lại bài thơ hôm trước
không còn châm thêm phích nước
để pha nốt mấy xác trà
không còn nhớ nổi bài ca
đã hát trong chiều xưa ấy
không còn giữ được tấm giấy
luồn tay nhét dưới ngăn bàn
không còn đủ tâm can
để đau lại vết thương đã kéo

Continue reading “.đừng phơi áo trong ngày nồm ẩm”