uống trà, cùng nhau.

DSCF1246.jpg

con đã ngủ và đêm đã thức
sương đã rơi, nhài đã lên bông
bầy kiến kéo thành đàn đi tránh bão
anh có dùng trà với em không?

bếp đã thắp, nước đun đã sẵn
ấm trà khơi, chén đã mở lòng
hũ trà ủ đã thời nhuần thắm
anh có thuận lòng với lá chăng?

lá trà sống chuỗi ngày tung tăng
trước khi hiến mạch tươi vào lửa ấm
trước khi siết buồn vui vào trầm lắng
đợi nhân gian thức giấc mộng dài

anh đừng nghĩ quá nhiều đến ngày mai
khi khôn dại là điều không đoán biết
uống với nhau một tuần trà, kẻo tiếc
gió mùa thu mới đó đã qua rồi

em đã thức một ấm trà thảnh thơi
hương đã thấm một lời ta chẳng nói
chén nước lắng những điều chưa kịp hỏi
ai biết đời ta đã lỡ những gì

cánh lá mềm như một khúc thiên di
nốt hương chớm thoát đầu môi rồi lắng
vị hoa trái óng mềm nơi cuối họng
làn khói thơm quyến luyến đến tận cùng

anh hãy nhấp một chén trà ung dung
tay chạm lại ngày xưa – thời bỡ ngỡ
ta đã thức những ấm trà thật dở
tới những vị thanh – sâu đến bất ngờ

ta đã băng những quãng đời mộng mơ
hái trà búp sóng xanh tràn trên lá
thức trọn đêm cùng mùi sao-xuyến lạ
ngỡ như người mình đổi máu tanin

mình đã uống trọn vẹn những ngày xanh
khi trà thức là một niềm an ủi
ấm trà đóng lại bao điều buồn tủi
gửi vào tay nhau từng chén vô ưu

ta rủ nhau hò hẹn với luyến lưu
mỗi khoảnh khắc đều nhất kỳ nhất hội
nếu hôm nay ta lỡ lòng bước vội
biết ngày mai có được thức cùng trà

nên đêm nay trời đã cất lời ca
con đã ngủ, quỳnh đã toan hé nụ
nước đã sôi, và lòng nhau đã rủ
anh có dùng trà với em không?

Nhược Lạc

Advertisements

Chúng ta có thể dạy gì cho trẻ?

 

(dành tặng chồng, và con gái)

***

Hồi cấp 3, được học bài “Một người Hà Nội” của Nguyễn Khải, mình cũng manh nha cái ý định lấy một anh giáo viên tiểu học. Anh này tốt nhất nên dạy toán, vì mình dốt toán, thế thôi. Không phải có ý định khôn ngoan lấn át cả chồng, hay mong muốn an phận thủ thường gì, mà chỉ nghĩ đơn thuần rằng một anh giáo tiểu học thì hẳn dạy con nít hay lắm. Như thế mình sẽ nhàn.

Nhưng rồi mình không lấy được anh giáo viên tiểu học nào, mà lấy phải một anh dạy võ. Được cái anh này cũng dạy võ cho bọn trẻ con. Có điều, dù đã lấy một anh dạy võ cho trẻ con rồi, mà tới lúc có con, cả hai vẫn nhìn nhau ngán nhẩm, rằng, trẻ con phiền thật.
Không chỉ phiền vì những cái linh tinh quấy khóc, ăn ngủ ị tè của chúng nó, mà còn vì không biết phải làm gì với tính cách của chúng nó, không biết phải dạy gì cho chúng nó.
Ừ thì mình có thể dạy chúng nó cách ăn uống ngủ chơi, mình có thể đọc sách, chơi đàn cho chúng nó nghe, có thể ấp ôm vỗ về mỗi khi quấy khóc…. Nhưng mình có thể “dạy” gì tụi nó đây? Để tụi nó có thể lớn khôn và trưởng thành một cách “đúng đắn”, để tụi nó sau này nhìn lại không trách giận bố mẹ vì đã dạy con sai lắc rồi. Mình băn khoăn lắm, bởi vì chính mình, và nhiều người bạn của mình cũng đã trách giận bố mẹ suốt bao lâu qua như thế. Có những tổn thương nặng nề trong gia đình mà không cách nào hàn gắn, bù đắp được. Mình không muốn lặp lại sai lầm đó.

Read More »

/ hạ /

YK6W1634

hạ vắt sang mùa
với trắng hoa
ở đây nao nức
bởi hương trà
có anh ngồi trước
hiên nhà cổ
lặng lẽ nghiêng đầu
cắt móng tay

mùa nắng om trời
cho lá say
có đôi ong bướm
rộn hoa ngày
có dăm bé gái
thơ ngây thế
thỏa sức nô đùa
khoe áo bay

mùa mơ chín âm thầm như mây
ta đem giấu thật sâu vào lọ kín
ủ với mật thơm hay muối mặn
ước mơ ở mãi chốn ta nằm
ta vẫn nhớ ly nước thơm thủa bé
vị ngọt thanh, chút xíu mặn đầu môi
đủ cho trái tim thơ ấu bồi hồi
chui rúc vào ngủ say trong lòng mẹ

hôm nay anh gom những vòm mơ khẽ
dưới hiên nhà êm ấm của ta
nơi có con mèo đen già cỗi
uê oải nằm nghiêng ngáp la đà
căn nhà của ta những ngày nắng hạ
có nắng, có mưa, gió bão vô chừng
có lúc vui mừng, có buồn lẫn tủi
có đêm thâu lụt lội,
chia nhau nửa vốc gạo rang

bây giờ mùa hạ lại sang
mơ lại vàng như mùa năm ngoái
gió lại ngân như chiều xa ngái
anh nắm tay em năm ngón xanh gầy
em còn anh đây,
                            ta còn nhau vậy
còn khúc ru con, còn đầy mật nắng
còn tô cơm trắng, còn sải chiếu hoa
còn tấm chăn ga, còn nồi nước mát
em ngồi ca hát:
                           “tích tịch tình tang
ai mang lo lắng đi hoang
để con tôi ngủ khẽ khàng thảnh thơi”

trưa nay giũ áo ra phơi
những sợi vải thơm mùi mát sạch
em co chân, gối đầu đọc sách
hoặc rúc tay vào túi áo anh
năm ngón tay lạnh, hai bàn tay mảnh
hạ của chúng mình thật xanh
như màu nước trà ban sớm
như mầm cây anh gieo mới lớn
như đòng đưa câu hát dịu hiền

có thể mai lại mưa bão liên miên
căn nhà ngập những đêm không hẹn trước
em ngủ nghiêng,
đong chân theo mùa nước
còn anh tất tả kê đồ
thì sớm nay chăn áo vẫn khô
nắng vẫn phủ khắp vườn xanh lá
anh bắc nồi cơm, em xào rau giá
đưa chuyện nhau nghe những nỗi nhật thường

em của ân cần, hạ của yêu thương
sợ gì đâu khi bão còn chưa đến.

Nhược Lạc

 

bạn đường

YK6W0575.jpg

như bài hát từng vang lên trong máy
anh gửi nghe từ những thủa ban đầu
như lời nhắc của anh chàng năm ấy
chúng ta là gì – ngoài những bụi sao bay

bờ vai anh kề cận buổi hôm nay
dù trước đây không phải lời hứa hẹn
ý nghĩa cuộc đời vẫn không sao biết hết
chỉ sao trời ôm ấp lấy tay nhau

anh lại đưa em đến ga tàu
đi một chuyến không biết bờ bến cuối
đôi chân của mình bảo nhau – chưa mỏi
nên còn mơ háo hức gió đồng xa

đôi khi em nhắc chuyện ngày qua
khi anh dắt em ra tận miền biên hải
cùng nhau leo bao núi đồi triền bãi
và chia nhau quả táo dưới hiên trời

chúng ta uống cạn nước trong một hơi
rồi say ngủ giữa tiếng mưa rầm rộ
chui lên chuyến xe đêm còn hai chỗ
và chia nhau mỗi đứa một tai nghe

mắt em xanh như lá mùa hè
đóa môi thắm rực màu gấc chín
đôi khi anh muốn em cười thật ít
để trời xanh không vuột khỏi tay mình

người bạn đường đôi lúc lặng thinh
và đôi lúc hát vui cười nghiêng ngả
dù dịu dàng hay dăm lần cãi vã
vẫn dụi đầu trên ngực áo ngủ say

chúng ta đã nói rất nhiều – về duyên may
như bữa cơm mỗi ngày cùng nhau nấu
như mảnh vườn có hoa thơm trái đậu
như trà thơm trong ngát vị xuân ngời

tháng tư sang, mây trắng lại cất lời
thương nhắc mãi vụ trà xuân năm ngoái
anh muốn rủ em băng núi rừng xanh ngái
ghé về thăm gốc cổ thụ hôm xưa

bạn đường ơi, em đã thức dậy chưa?
mơ gì đấy những giấc đời chẳng thật
bên ngoài kia phố phường đang tất bật
anh rủ em đi trốn chuyện-con-người

ta lại nằm giữa núi đồi thảnh thơi
để nghe gió hát reo vào ga mới
những con tàu mình đi không bến đợi
nhưng em còn cơm nắm ở trong tay
nhưng em còn hơi ấm của anh đây
còn chén trà thơm nóng bên này
còn bài hát nao nức lời tuổi trẻ
còn suối trong, còn lá rừng xao khẽ
còn bao điều đang ngóng đợi em, em.

bạn đường ơi, em hãy thức mà xem
giấc đời ấy đang hát lời thành thật.

Nhược Lạc

người dưng vĩ đại

DSCF0832.JPG

chúng mình có thể sống thiếu nhau
điều ấy là chắc chắn

cơ thể anh vẫn tráng cường khoẻ khoắn
và lòng em vẫn hiền nhẹ an vui

chúng mình hẳn nhiên có những giấc ngủ vùi
sau nhiều giờ ngược xuôi vất vả
chúng mình sẽ đôi khi lòng nghiêng ngả
trước một bóng người lơ đãng bước qua

đời chúng mình rộn rã những lời ca
ngồi ăn bữa cơm rau và canh cá
không ăn chay, cũng chẳng làm sao cả
hai tư giờ, trái đất vẫn đủ quay

chúng mình, có thể, đôi khi uống say
và đôi lúc thở dài trong bóng tối
thỉnh thoảng sân si, lắm điều hối lỗi
nhưng ngày mai màu nắng vẫn lên đầy

phố mùa đông phủ cánh má đỏ hây
anh hôn lén một bờ mi xa khác
em dựa dẫm một bờ vai thô rám
và không ai phủ quyết được đời mình

em chẳng thể là cô gái thật xinh
anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
có khi lại vướng hết vào mình

thế nhưng,
giữa bao la của những cuộc viễn chinh
anh đã dừng lại bên khóm trúc
em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
để vườn xuân nở rộ đến hôm này

chúng ta, phải chăng, là những kẻ không may
sống cả đời chẳng thành ai vĩ đại
chỉ lặng sống qua những ngày khôn dại

riêng một hôm,
chúng ta chọn đại
để trở thành duyên nợ của đời nhau

ai mà đoán nổi chuyện mai sau
chỉ biết được hôm nay còn kề cạnh
trước đôi mắt cuộc đời sắc lạnh
thì tay mình còn ấm, ôi may

ta đi qua một đoạn trường này
để biết ơn một người dưng vĩ đại
người bình thường biết thương ta mê mải
để viết nên dăm chuyện đỗi phi thường

cảm ơn Anh,
người ta vẫn còn thương.

Nhược Lạc

em ăn cơm,

tumblr_inline_o18gxgt4rg1qhlh68_1280

một ngày ba bữa
chén cơm vừa nửa
lọ muối vừa rang

em ăn hàng
mà không ăn được
lời nói em buồn bực
anh tặc lưỡi, bắc nồi

em chỉ có
một cái bụng thôi
mà phiền nhiễu,
mà đầy, rộng.
em múc bát canh lõng bõng
ngúng nguẩy
em chỉ. cơm.

không ai bằng. anh hơn.
không ai cần. em chịu.
không ai đòi. em níu.

em thèm khói bay
nhớ mùi ấm bếp
nhớ xoong cơm nếp
nhớ sải chiếu hoa

“em đi bao hết can qua
trở về với chốn gọi là nhà em”

nhìn xem ba núi bốn bề
mấy sông mấy ruộng mấy đê thì vừa
giang hồ chỉ khóc bếp trưa
nải tay chỉ rũ lúc vừa xới cơm

em cần gì nữa. hơn. hơn
cần anh về lại,
biết ơn cơm nhà

còn đây một mớ tóc xòa
chờ tay người vén, lại xoa đầu cười
còn tô cơm lứt thảnh thơi
so nhai rất kỹ để vời an nhiên.

Nhược Lạc