chuyện người thuỷ thủ

YK6W6297.jpg

mẹ kể con nghe
chuyện người thuỷ thủ
sinh ra từ đảo
tiếng lòng biển xa
sóng vỗ ngân nga
thúc lồng ngực trẻ
trái tim khe khẽ
“ra khơi. ra khơi”

một ngày đẹp trời
dân làng yên ngủ
riêng người thuỷ thủ
ra khơi. ra khơi.

dong buồm cánh dơi
rẽ thuyền sóng cá
những miền nước lạ
mênh mông. mênh mông.

con cá tầm vông
ngậm toàn kho báu
con chim khúc sáu
chao đảo trời mây

có lúc ngất ngây
cánh thuyền nghiêng ngả
những cơn bão lạ
úp lật niềm tin
có nỗi lim dim
nhớ ngày thơ trẻ
có lưu luyến nhẹ
rớt trên lòng tay

nhưng biển cả đây
ấp đầy câu hát
có lời xào xạc
như khúc mẹ ru
có giấc mịt mù
như lời biển động

có giông, có bão
có ào gió mây
có nắng rủ đầy
có mưa dìu ngọt
có trăng vành trọn
sáng nhất rằm đêm
và ánh sao mềm
giữ lòng thuỷ thủ

anh còn ấp ủ
ước nguyện ngày xưa?
con ốc, vỏ dừa
cất lời biển rộng
bên kia bờ mộng
có ánh bình minh
đợi thức lung linh
khi tàn đêm trắng

cánh tay khoẻ khoắn
giữ buồm chắc dây
tim ấp thật đầy
những mùa ước vọng

áp tai nghe ngóng
mỗi một ngày qua
rõ tiếng thật thà
của miền sóng nước

thuỷ thủ dõng bước
khoát vượt trùng khơi
đợi nắng đẹp trời
rớt vào tay mẹ

tấm thân xinh bé
ướt mùi biển xanh
tiếng khóc lảnh lanh
giữa đời gió lộng

mẹ gom giấc mộng
kết thành tình yêu
dòng sữa ngọt dìu
kết từ sương gió
đong từ gian khó
chín tháng mười ngày
vượt sóng biển say
cập bờ bến mới

từ nay, con hỡi
lại một chuyến đi
hấp dẫn ly kỳ
của người thuỷ thủ.

Nhược Lạc

 

 

thư [02]

YK6W6542.jpg

em ơi,
tìm ở nơi đâu
một góc thuyền sầu
dăm vành trăng mẻ

em là con chim bé
ai chở em về đây
ống tay áo anh gầy
đâu đủ trời trú ngụ

anh ngồi trông – em ngủ
bao giờ em bước lên
boong?

một hôm đất tròn
lắc mình dữ dội
em ngã dúi dụi
em chui vào đời anh

con chim sẻ mong manh
em tìm ở nơi đâu
em tìm đến bao lâu
em tìm muôn kiếp sau

chẳng được hạnh phúc đâu

nhưng gió đêm hẵng thổi
đám mây thời vẫn trôi
con tàu em thẳng tới
mảnh đất nào xa xôi

em ơi, em
đi thôi!

cái chặng tàu xui rủi
cái mạn thuyền cát bụi
đã ủi đời sóng chao

anh làm mưa, làm bão
anh làm thuyền, làm đêm
anh làm sóng biển rền
anh làm bờ hải đảo

em sẽ say, sẽ nản
em sẽ ướt, sẽ đau
em sẽ rũ lại màu
áo thơ em thường khoác

đi, em, ngày tan tác
những ngư dân bỏ hoang
ra khơi họ chẳng màng
quẻ sinh hay mệnh tử

anh chẳng còn luận cứ
hoặc ý nghĩa phát sinh
anh chỉ lòng đinh ninh
rằng em – là – em sống

đời không là huê mộng
em đừng nản chim bay
em đừng thoảng qua đây
đi cùng anh – trời rộng

cánh chim đầy ước vọng,
em có thuận lòng không?

Nhược Lạc

Ra khơi

tumblr_ne27l1iXlr1tee5qdo1_1280

Có gì cất ở ngoài khơi
mà sao anh rủ em bơi ra nào

Ngoài kia biển rộng sóng trào
tay em chẳng khoẻ làm sao vững chèo
tim anh, em vịn làm neo
để khi chấp chới biết lèo lái qua

Xanh sâu là một bài ca
tự bờ bên ấy vọng xa nghìn trùng
thuyền nan là một cánh cung
cho ta thoả sức vẫy vùng muôn nơi

Đi xa tận sóng cùng trời
rủ nhau hít cạn một hơi xuân thì
anh mời, em có nên đi
biết là duyên số hay thì rong chơi

Có gì cất ở ngoài khơi
là nơi mơ ước hay trời thương đau?

Nhược Lạc