lá bàng tháng hai

lá bàng tháng hai
vãn đỏ đôi hài
người thương chia mấy dặm dài
vẫn thương

me tôi thắp vội nén hương
đêm qua mơ một giấc đường đột mơ
phố sâu chim chóc ngẩn ngơ
hẻm mờ ngõ mịt biết chờ đợi đâu

trái hồng để đấy cũ nhàu
thu đi, đông cạn, màu xuân cũng tàn

trường tan, đám trẻ hân hoan
năm tôi tuổi ấy cũng toàn an nhiên
nay da thịt đắp não phiền
thêm khôn thêm lớn thêm luyên thuyên đời

chuyện người có thế mà thôi
em thương tôi đợi hết ngời thanh xuân

chiều hôm cánh lá ân cần
so vai đỏ rụng nốt lần, rồi đi.

nhược lạc