/ hạ /

YK6W1634

hạ vắt sang mùa
với trắng hoa
ở đây nao nức
bởi hương trà
có anh ngồi trước
hiên nhà cổ
lặng lẽ nghiêng đầu
cắt móng tay

mùa nắng om trời
cho lá say
có đôi ong bướm
rộn hoa ngày
có dăm bé gái
thơ ngây thế
thỏa sức nô đùa
khoe áo bay

mùa mơ chín âm thầm như mây
ta đem giấu thật sâu vào lọ kín
ủ với mật thơm hay muối mặn
ước mơ ở mãi chốn ta nằm
ta vẫn nhớ ly nước thơm thủa bé
vị ngọt thanh, chút xíu mặn đầu môi
đủ cho trái tim thơ ấu bồi hồi
chui rúc vào ngủ say trong lòng mẹ

hôm nay anh gom những vòm mơ khẽ
dưới hiên nhà êm ấm của ta
nơi có con mèo đen già cỗi
uê oải nằm nghiêng ngáp la đà
căn nhà của ta những ngày nắng hạ
có nắng, có mưa, gió bão vô chừng
có lúc vui mừng, có buồn lẫn tủi
có đêm thâu lụt lội,
chia nhau nửa vốc gạo rang

bây giờ mùa hạ lại sang
mơ lại vàng như mùa năm ngoái
gió lại ngân như chiều xa ngái
anh nắm tay em năm ngón xanh gầy
em còn anh đây,
                            ta còn nhau vậy
còn khúc ru con, còn đầy mật nắng
còn tô cơm trắng, còn sải chiếu hoa
còn tấm chăn ga, còn nồi nước mát
em ngồi ca hát:
                           “tích tịch tình tang
ai mang lo lắng đi hoang
để con tôi ngủ khẽ khàng thảnh thơi”

trưa nay giũ áo ra phơi
những sợi vải thơm mùi mát sạch
em co chân, gối đầu đọc sách
hoặc rúc tay vào túi áo anh
năm ngón tay lạnh, hai bàn tay mảnh
hạ của chúng mình thật xanh
như màu nước trà ban sớm
như mầm cây anh gieo mới lớn
như đòng đưa câu hát dịu hiền

có thể mai lại mưa bão liên miên
căn nhà ngập những đêm không hẹn trước
em ngủ nghiêng,
đong chân theo mùa nước
còn anh tất tả kê đồ
thì sớm nay chăn áo vẫn khô
nắng vẫn phủ khắp vườn xanh lá
anh bắc nồi cơm, em xào rau giá
đưa chuyện nhau nghe những nỗi nhật thường

em của ân cần, hạ của yêu thương
sợ gì đâu khi bão còn chưa đến.

Nhược Lạc

 

tháng tư nhớ ai

12316553_1157079430987217_862384812961112901_n
Taken by Linh Neko

Có khi chỉ gió mùa tràn qua êm thắm
Có khi chỉ con trăng lơ lửng phiêu linh
Có khi chỉ một phút lặng thinh
Ngỡ mình như đóa quỳnh hương đẫm ướt

Có khi là một bóng ai tha thướt
Áo hoa em ngợp kín một trưa hè
Có khi là một hàng me
Ôm trọn kỷ niệm những mùa thương nhớ

Có khi là một phút bỡ ngỡ
Mơ hồ tưởng chạm được vào yêu đương
Đặt con tim nằm giữa vô định phương
Rồi hỏi mình
Tháng tư nhớ ai nhỉ?

Nhược Lạc

Sự tích hoa loa kèn

Image

Ngày xửa ngày xưa, có hai cha con sống với nhau trong một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn nơi khu rừng hoang sơ tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Cô con gái có cái tên rất đẹp, Lily, chưa một lần từng hỏi vì sao chỉ có hai cha con ở đây, vì sao cha không cho cô tiếp xúc với người lạ, và vì sao ánh mắt cha thật buồn vào mỗi chiều ngồi lặng lẽ bên hàng hiên. Cô đơn thuần cảm thấy hài lòng với cuộc sống giản dị êm đềm, bên người cha cô rất mực yêu kính.

Hàng ngày, cô vào rừng kiếm những cành củi khô về nhóm lò, hái rau rừng và quả dại để làm bữa tối, trò chuyện cùng những con thú mà cô coi như bè bạn. Mỗi buổi sớm, những tiếng chim thánh thót tới bên cửa sổ đánh thức cô, đàn bướm ngũ sắc lượn vòng xung quanh cô, bầy thỏ trắng đi theo bước chân cô, những con hươu nai ánh mắt hiền lành, nhẹ nhàng ngắm nhìn cô chải mái tóc mượt mà bên dòng suối. Đôi khi, cô hái lấy một nhành hoa dại, cài lên tóc, và nếu thật vui, cô sẽ hát những bài ca. Tôi sẽ không nói, mà để bạn phải tự nghe ra, một giọng hát trong veo cao vút như màu sương sớm.

Đáng lẽ, cuộc sống chỉ nên diễn ra nhẹ nhàng tinh khiết như thế thôi. Nhưng có thể Thượng đế ở trên kia cảm thấy buồn chán, nên Ngài đã cử đến khu rừng sâu thẳm, một người thợ săn. Chàng thợ săn cao lớn, điển trai, cả cuộc đời chỉ đam mê cưỡi ngựa và săn bắn.

Định mệnh đã đưa chàng tới nơi rừng già hoang sơ này, và định mệnh đã để chàng nhìn thấy ngay một chú thỏ trắng non nớt đang gặm nhấm những nhánh cỏ xanh tươi. Một chuyện rất đơn giản, như thể đã được lập trình từ trong não bộ. Tay trái đưa cung lên, tay phải rút một mũi tên từ ống đựng sau lưng, giương cây cung ngay tầm mắt, kéo căng sợi dây, buông…

Continue reading “Sự tích hoa loa kèn”