bão

000013.JPG
Taken by me.

Nhưng sự tủi thân không bao giờ đến vào lúc bạn mạnh mẽ. Không bao giờ đến vào lúc bạn vui tươi và yêu đời. Không bao giờ đến khi bạn an ổn trú ngụ dưới hiên nhà hoặc trong vòng tay ai đó.

Nó chỉ đến vào lúc bạn ở một mình. Hoặc xung quanh rất đông nhưng bạn vẫn thấy như ở một mình. Nó chỉ đến vào lúc bạn ốm sốt hoặc mỏi mệt. Nó chỉ đến vào lúc việc ngập đầu và lòng bạn bối rối. Nó chỉ đến khi niềm tin của bạn không còn biết bám víu vào đâu, kể cả tình yêu. Kể cả chính mình.

Lúc ấy, bạn sẽ lôi hết những ám ảnh quá khứ ra để giày xéo bản thân. Bạn sẽ thấy những chân lý bất toàn mà trước đây bạn cho rằng đó là vẻ đẹp của cuộc sống, nay chỉ là nấm mồ chôn cảm xúc. Bạn sẽ không tin rằng mình còn đẹp, còn giỏi, còn được yêu, còn đáng sống. Bạn sẽ không tin vào cuộc sống. Thậm chí không tin vào cả hơi thở của mình.

Những lý lẽ và động lực đều trở nên vô dụng vào thời điểm đó. Những quan tâm và giảng giải đều bỗng nhiên rất mực vô duyên.

Ấy là lúc bạn chỉ còn một mình. Đáng mừng thay, bạn chỉ nên còn một mình. Để yên lặng gặm nhấm thương đau. Một đứa trẻ khi ngã mà không có người lớn dỗ dành sẽ nhanh đứng dậy hơn. Một vết thương mà ngưng đụng chạm quá nhiều cũng mau lành hơn. Một con người thôi bị xã hội cấm cản, tự khắc cũng bớt ngang tàng bướng bỉnh.

Sự tủi thân của bạn cũng như vậy đó. Để chúng biến mất, cách hay nhất lại là mặc kệ chúng oanh tạc tâm hồn. Bạn sẽ khóc đấy, và sẽ buồn. Sẽ lên một cơn sốt nhẹ và căm ghét cả thế giới xung quanh. Sẽ đau khổ vì không ai quan tâm nhưng lại thấy ổn khi được nằm yên một mình.

Cứ nằm yên thế và nhìn chúng như xem một bộ phim vừa. Dù là phim tình cảm lãng mạn, hay hành động, hay tâm lý học hài hước, thậm chí kinh dị, thì cuối cùng cũng là chữ “hết”.

Khi ấy bạn sẽ lau khô mắt, bạn sẽ bước ra ngoài ban công để thấy nắng còn lấp ló đằng xa. Tàng lá còn xanh um, giàn mướp vừa ra hoa và cây chanh thì vừa đậu quả.

Còn bạn nhủ lòng, ừ một cơn bão vừa đi qua.

Nhược Lạc

Ba bước nữa là tới trạm xe buýt

10928217_10152907939414718_5071246453225505974_n
Taken by Sun Smile

Có những thời điểm trong quá khứ thật vô cùng đáng sợ. Đến bây giờ tôi vẫn không rõ mình đã vượt qua tất cả chúng bằng cách nào. Với người khác – những người kiên cường hơn nhiều mà tôi đã gặp, có thể đó chỉ là trò trẻ nít. Nhưng với tôi, của lứa tuổi đó, hẳn là một thách thức ra trò.

Như hai lần chuyển nhà đều bắt đầu với mội ngôi nhà trống hoác. Không đồ đạc, không bàn ghế, không giường chiếu, không nồi niêu. Tôi kê ba viên gạch ngoài sân sau, dùng số gỗ còn thừa khi xây nhà để nhóm củi, và lui cui thổi cơm; dầu trước đó chưa từng biết cắm nồi cơm điện. Tôi được phát tiền cả tháng và phải tự cân đong xem mỗi ngày dành bao nhiêu tiền đi chợ. Tôi ngồi học trên một cái bàn đã mục gần hết chân và buổi tối trải áo mưa xuống đất ngủ. Năm đó tôi vừa học xong tiểu học.

Continue reading “Ba bước nữa là tới trạm xe buýt”