Có tiếng thở dài dưới gió thu đông..

b5ccfcb2c4f10b94b906bb5694caacd8

Suốt từ hôm đọc những lời trong nhật ký của cụ ông viết cho người vợ của mình, tôi đã định viết gì đó. Vốn đây không phải lần đầu tôi chứng kiến những chuyện tình cảm động đến cuối đời, nhưng khi nhìn thấy bức hình hai cụ chụp chung với con cháu và thấm lòng mình bằng những lời tha thiết đó, trong tôi đã dầy lên cái thương nhớ đối với ông bà ngoại.

Tôi không có nhiều kỷ niệm với gia đình bên ngoại. Chỉ đôi lần trong năm mẹ đưa lên nhà ông bà ăn giỗ hoặc ở chơi với các chị. Thực thà mà nói, tôi rất sợ bà ngoại. Thấy bà khó tính, hay quát mắng, càm ràm. Chỉ thích ăn cơm ông nấu và uống chè xanh trong cái ấm to kềnh. Sau này lớn lên thì lại đi xa, những dịp được đặt chân tới căn nhà phố ấy lại càng ít ỏi. Rồi ông mất, rất nhanh. Tôi nhận tin vào một đêm ở đất nước xa lạ. Không khóc tí nào, tôi ôm đàn guitar gảy vài điệu hơi buồn, rồi nằm im.

Bây giờ những kỷ niệm về ông chỉ trở lại qua lời kể của bà. Rằng ông đã từng là một cậu chàng Hà Nội điển trai và ít nói. Thủa ấy người ta chẳng ai yêu đương, tán tỉnh gì cả. Ông chỉ vài lần để ý mà biết rằng con gái nhà ấy rất xinh, còn bà được người ta đánh tiếng rằng cậu trai nhà kia được lắm. Thế mà thương nhau. Lần đầu hẹn hò ông mua một cặp vé xem hát rồi mời bà đi cùng. Mỗi lần cùng nhau đi dạo, bao giờ bà cũng đi sau ông một đoạn xa. Vì ngại. Cô gái Hà thành hồi đó không có gan nào mà sánh đôi ngang hàng với chàng trai giữa phố đông. Tôi hỏi bà vì sao bà biết mình yêu ông. Bà nói bà cũng không biết nữa. Chỉ thấy quý một người hiền lành, chịu khó rồi chuyện trò và thấy thương. Ngày đó bà còn bán hàng bên phố Hàng Hòm, nhưng ngày nào cũng phải gánh hàng qua chỗ ông, ngồi đấy một lúc rồi hẵng đi.

Họ sống với nhau gần 60 năm, có với nhau 7 người con, cùng nhau chuyển qua mấy căn nhà, bao nghề bán buôn kiếm sống. Khi ông bà gần tám mươi tuổi, tôi vẫn thấy ông kiên nhẫn dụ bà ăn từng cọng rau, dụ một người luôn nổi tiếng chỉ thích ăn thịt. Tôi thấy bà vẫn gọt những trái non làm sấu ngâm giải khát, trong khi ông tỉ mẩn giã muối vừng bùi thơm. Họ sẻ chia với nhau ấm chè xanh hãm trong giỏ mây suốt bấy năm trời, và những giờ xem ti vi lúc tối, bà hỏi ông vì sao mười mấy thằng cầu thủ cứ phải tranh nhau trái bóng trên sân.

Tôi vẫn không tin rằng người ta có thể yêu trọn một ai đó đến tận cuối đời. Có thể trong những năm ròng sống với nhau, ông đã từng xao lòng vì một bóng hồng nào đó, bà có thể từng bâng khuâng vì một lời tán dương. Nhưng sau tất cả, ông bà vẫn chọn nắm lấy tay nhau. Nếu có gì chưa hiểu nhau, hay có lời nào phạm phải, họ giận buồn đấy nhưng vẫn để sang bên mà tha thứ cho nhau được.

Không ai trên đời có thể sở hữu mọi thứ. Không ai có thể mong cầu một người bạn đời tài sắc vẹn toàn, hòa hợp tâm hồn, luôn một lòng một dạ với mình, tuyệt chẳng khi nào xích mích dỗi hờn. Người ta chỉ có thể chọn thứ này và chấp nhận thứ khác. Bà đã bỏ qua cái cục mịch ù lì, không giỏi bán buôn của ông mà nhận lấy một anh chồng thật thà, đơn giản. Ông đã chấp nhận tính nết hơi đoảng của bà để nhận lại người sinh cho ông những đứa con ngoan.

Thời của lũ trẻ chúng tôi chắc là đủ đầy quá, nên chúng tôi thường mơ ước xa xôi. Chúng tôi tin mình có thể tìm lấy một nửa đích thực của mình. Chúng tôi tin rằng mình đi qua người này có thể dễ dàng tìm lấy tình khác. Chúng tôi không ngại sai và thử lại. Cũng chẳng có gì không đúng cả. Chỉ là dường như chúng tôi ít kiên nhẫn với nhau hơn. Chúng tôi không tìm cách sửa khi một thứ gì đó hỏng, vứt đi thì nhanh hơn. Chúng tôi tin vào tình yêu rồi bất tin tình yêu. Chúng tôi khóc vì chẳng ai ở bên mình mãi.

Đến bây giờ tôi vẫn không tin ai có thể yêu ai suốt kiếp. Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ rằng những thứ như dopamine, adrenalin, serotonin hay endorphine khiến người ta nhung nhớ, mơ mộng và chìm đắm trong tình yêu sẽ giảm dần theo thời gian. Lúc ấy tôi sẽ ao ước có một thứ hormone khác, một mối dây nghĩa tình được tết lại qua từng tháng với năm. Lúc ấy, một góc báo sẽ lãng mạn hơn vạn bài thơ tình, một bữa cơm nhà sẽ thơm ngon hơn vạn buổi tiệc tùng và một nhấp trà sớm đông sẽ ấm áp hơn vạn lần môi hôn.

Nhược Lạc

(*) Tựa bài là một câu hát của Trịnh Công Sơn.

Advertisements

7 thoughts on “Có tiếng thở dài dưới gió thu đông..

      • 🙂 mình share trên fb của bạn rồi .
        Mà giờ làm cách nào để bỏ follow bằng email vậy bạn? 😦
        Vì mình có follow fb và tumblr, cả wordpress nữa hihi. Nên cái thông báo qua mail này hơi bất tiện.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s