Thơ

biết đâu

IMG_3917

không còn chốn nào để đi cả

sông đã cạn, núi đã mòn
không còn biển không rác
không còn lá,
không còn hoa mọc bình thường

tôi bủa vây trong suy nghĩ chán chường
ra đường kẹt xe, đi về nghẹt thở
không còn thiên đàng để mơ
làm lại từ đầu

bạn đời tôi,
nói chẳng cần đi đâu
mọi thứ từ đôi tay của mình cả
bát canh ta nấu
cái cây ta trồng
mảng trời ta ngóng trông

mọi thứ từ đôi tay của mình cả

ta dặn mình,
sống gọn gàng chút nhá
dù có thể chẳng đáng là bao nhiêu
cái túi đem dùng lại
chiếc hộp rửa cất đi
mua sắm bớt một tí

chừa chỗ cho người đi
chừa cho bầy cá lội
chừa cho chim một lối
bay không ngại cụng đầu

và chừa cho chính tôi
một khoảng trời hy vọng
sớm mai đời đổ bóng
giọt nước mát về xuôi

có thể đã muộn rồi
không còn nơi nào cả
nhưng cánh rừng đã ngã
biết đâu còn mầm xanh.

Nhược Lạc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s