Thơ

ở lại

dù sao anh cũng mong
rằng em sẽ ở lại

dù đường xa hơi ngại
dù lá nhắc: giông về
lòng anh như bờ đê
đứng trước giờ đổ ngã

dù điều này: khó quá!
dù còn: ốc đảo riêng em!
dù đoán xem: sau cơn bão
anh sẽ bị cuốn đi ngàn mấy dặm?

anh đâu chắc.

lời ca buồn anh hát
thật ra đâu phải điều sáng tác
là câu kể lâu rồi
của tháng năm

nhưng hôm nay,
giữa chốn anh nằm
dù sao cũng mong
chẳng toàn cỏ úa

mong rằng em gõ cửa
nhẫn nại tới lúc hé lòng
mong rằng giữa cơn giông
em mang đến:
một quyết lòng nắng ấm

anh sẽ thức dậy
dù rất chậm
dù lá đau tàn tạc bão bùng

dù là phận bé vô cùng
cũng nương sao sáng
mà bừng sớm mai

vậy nên,
vẫn muốn một-ai

anh vẫn nhớ
mong rằng em ở lại.

Nhược Lạc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s