Chuyện nghề viết · Tản văn

khởi niệm

Mọi chuyện thật lạ kỳ, cái ngày mà mình bỗng nhiên có ý nghĩ rằng: tôi muốn làm một tập thơ.

Mình không biết phải bắt đầu từ đâu. Mình không muốn tập thơ của mình đơn thuần là một sự góp nhặt theo năm tháng, mà thực sự có ý tưởng chủ đạo và xuyên suốt. Một hành trình mà khi bắt đầu bước lên, ta sẽ muốn đi tiếp, đi tiếp, để xem điều gì sẽ xuất hiện.

Và một người bạn đã xuất hiện. Bạn cho mình một cái nhìn xuyên suốt và rõ ràng về chuyện nên làm một tập thơ có ý, tứ như thế nào. Rồi từ đó, một người bạn khác lại xuất hiện, bạn bắt tay vào vẽ những hình ảnh nhỏ nhắn và cảm động cho tập thơ của mình. Rồi nhà xuất bản, rồi biên tập viên, rồi người bạn lâu năm, rồi quán nhỏ giữa lòng thành phố, rồi người chị thân quý, rồi mùi hương và tiếng hát tỏa ra trong lòng.

Những căn duyên nối nhau. Người bận rộn giúp mình hoàn thành tập thơ, người góp ý từ điều nhỏ nhặt, người giúp in cả bản thảo ra, người giúp đọc soát từng lỗi chính tả, từng lối dùng từ. Người hỏi quanh tìm địa điểm, người kết nối mình đến những nghệ sĩ khác. Người nhắn tin nói rằng mong tập thơ của em từng ngày, từng ngày.

Cái lúc bắt đầu ý niệm ban sơ ấy, mình không bao giờ hình dung được chặng đường tiếp theo sẽ như thế nào. Mình thậm chí hơi sợ. Đến bây giờ, vẫn còn hơi sợ. Sợ làm không đủ tốt, sợ phụ lại quá nhiều sự giúp đỡ của những người mà họ không có bất kỳ lý do gì để phải giúp mình – nhưng vẫn giúp. Nhưng điều khiến mình hài lòng nhất ở bản thân, là mình đã không dừng lại. Mình đã luôn sẵn lòng cất lên tiếng nói để tự tìm cơ hội cho bản thân. Mình đã hỏi khi không biết, đã lắng nghe sự góp ý, đã sẵn sàng thay đổi hoặc giữ nguyên. Đã đi đủ nhiều để đến một đâu đó, gặp một điều gì đó.

Cứ mỗi ngày qua, như hôm nay, và ngày mai, mình lại thêm những phần xúc động nhỏ, vì những góp sức từ “vũ trụ” mà mình đang được nhận.

Vậy nên nếu bạn đang có một khởi niệm, mình mong bạn giữ gìn. Cứ gói vải gọn gàng lại rồi ôm trong tay, và tiếp tục đi. Có lẽ không phải ý niệm nào ban đầu rồi cũng có thể trở thành hiện thực, nhưng chặng đường bạn đi cùng ý niệm đó luôn mang lại cho bạn nhiều điều hơn bạn tưởng. Rất nhiều. Ngay cả những vấp váp khi đi qua rồi cũng là một món quà quý.

Mình vẫn là “một người đang đi”, cũng mong bạn cùng đi.

Nhược Lạc

2 thoughts on “khởi niệm

  1. Thật biết ơn bài viết này của chị, vì nó cho người ở vị trí khởi đầu như em một niềm tin để giữ và can đảm bước đi tiếp với khởi niệm trong lòng mình. ❤❤

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s