thế là một quả tên lửa đã bắn lên trời,

Luôn luôn tôi có cảm giác rằng mình bị chệch nhịp thời gian so với những điều đúng và những người đúng. Trên phim hay có cái trò vào cái giây phút quan trọng thập tử nhất sinh, ví dụ như gì nhỉ? Ví dụ như, một người đang đứng vắt vẻo trên sân thượng, chuẩn bị nhảy xuống. Kiểu gì cũng có một ông rỗi hơi leo thang bộ lên, sau đó quát vào mặt những lời đanh thép, những câu rúng động tâm can. Người kia sau khi nghe xong bèn ôm mặt khóc rưng rưng, khuỵu gối xuống. Ông mặc áo đen vác lưỡi hái đứng bên cạnh tiếc rẻ, tí nữa thì đủ KPI cho hôm nay rồi.

Nhưng ngoài đời thì sao, hay ít nhất là đời tôi. Nếu tôi mà là cái người chạy nháo nhào từ cầu thang bộ lên sân thượng, thì thật xui cho cái kẻ chán đời kia.

Thứ nhất là tôi không biết phải nói gì. Thứ nhì là nếu biết phải nói gì hẳn tôi cũng sẽ tự phản biện xem có nên nói không. Thứ nữa là nếu đã quyết sẽ nói rồi đi, thì khi tôi mở miệng ra được, tiếng còi hẳn là đã hú lên từng hồi dưới kia rồi.

Đấy, tôi luôn luôn chậm hơn người khác vài nhịp. Không hẳn vì tôi bẩm sinh chậm chạp, mà là vì tôi luôn luôn tự hỏi rằng cái điều này có thực sự cần thiết không.

Đặc biệt là ở những hoàn cảnh mà người ta thường phải mau mắn tỏ ra rằng mình hữu ích. Người ta xông xáo phát biểu, nói những điều (mà tôi biết là) vô nghĩa, nhưng nó luôn phát huy tác dụng. Còn tôi thì, lại luôn luôn cảm thấy nói cái thứ này ra để làm gì nhỉ, sao không cắm mặt vào mà làm trước, xem có ổn ko, ổn rồi thì nói, không ổn thì lại cắm mặt vào làm tiếp. Cách làm việc và thể hiện này, rõ ràng đã được chứng minh theo thời gian là không hiệu quả.

Tôi cũng thường nhắn tin riêng, khi muốn góp ý cho một ai đó, và nhắn chung trên group, khi muốn khoe một tin vui, một lời mừng. Nhưng rõ ràng là, phần lớn người ta không thích làm như vậy. Tôi đã tỏ ra rằng mình hoàn toàn không phù hợp với thế giới loài người.

Thế mà một quả tên lửa đã bắn lên trời.

Nếu tôi là một người quyết đoán và đầy hào quang, tôi sẽ ra tổ chức một cuộc họp, đề xuất ý kiến với một cái proposal lấp lánh, rồi tôi gửi thông cáo báo chí, tôi sẽ book 30 KOL và 10 đơn vị báo chí, truyền hình đến tham dự sự kiện quả tên lửa được bắn lên trời. Tôi sẽ gửi quà tặng và thiệp mời đến vài trăm người để tất cả họ đăng story. Tôi sẽ đập bộn tiền vào livestream và cho chạy ads sau sự kiện. Tôi sẽ set cả white post và dark post. Tôi sẽ tăng độ phủ bằng vài chục micro KOL khác. Và tôi sẽ viết một cái post 1200 chữ rúng động tâm can để public và tag tất cả mọi người vào. Trên cái post đó, tôi diện outfit thật đẹp từ một NTK nổi tiếng, đứng gần cái tên lửa, giơ cao một tay ra dấu chiến thắng. Rồi bùm, quả tên lửa phóng lên trời. Một khoảnh khắc lịch sử.

Thực tế thì sao, không một ai, kể cả người cần phải biết, hay biết gì về chuyện có tồn tại một quả tên lửa. Tôi đã bắn nó lên trời vào một đêm không sao. Trong cơn âm thầm tĩnh lặng trước một trận bão lớn. Tôi hút một điếu thuốc trong trí tưởng mình vì trên thực tế tôi không hút thuốc. Tôi cũng khui cả một lon bia trong tâm trí. À thôi, một chai whiskey đi, đằng nào chẳng tưởng tượng. Tôi đứng đây và uống cạn sạch.

Giờ tôi còn gì?

Tôi còn mỗi tôi.

Nhược Lạc

Leave a comment