
Hôm nay ngồi nghe Perfect Days của Lou Reed mà thấy nhớ Hà Nội phết.
Just a perfect day của tôi, có lẽ là một một ngày hồi năm tuổi, ngồi sau con xe cub của mẹ, đi sang nhà bà ngoại ở phố Huế, rồi từ đấy đi lên hồ Gươm. Tôi nhất thích hồ Gươm, hay nói cách khác, nó là thứ duy nhất tôi biết về Hà Nội. Mọi thứ thuộc về đời sống của tôi đều chỉ lưu giữ ở Bờ Hồ, và mở rộng ra khoảng 2 cây số quanh đấy, ngoài ra tôi chẳng nhớ gì khác. Cũng như tôi chỉ biết mỗi kem Tràng Tiền, kem Thủy Tạ. Tôi thích ăn kem ốc quế, kem chanh bạc hà, nhưng nó luôn chảy quá nhanh, tôi luôn là đứa ăn kem chậm nhất trong nhà.
Nhà bà ngoại tôi có hai mặt tiền, thông giữa phố Huế và phố Nguyễn Công Trứ. Từ bé tôi đã loanh quanh chơi ở chợ Giời, ăn xôi xéo ở đấy, và xôi đỗ đen, và bánh mì phố Huế, và mì vằn thắn, và chè bà cốt. Sau này khi tôi lớn lên, có những anh giai đã đứng đợi tôi ở đầu ngõ phố Huế, và cả những anh giai đi bộ với tôi lên Bờ Hồ. Các anh bây giờ có lẽ đều đã lấy vợ cả. Còn phố Huế thì đã xơ xác đi nhiều, các hàng quán không làm ăn được như trước, còn những nhà dân ở đó hẳn cũng đã dọn đi nhiều.
Thỉnh thoảng, mỗi khi về Hà Nội, tôi vẫn nán lại ở cái quán chè đầu ngõ, gọi một cốc chè nóng, ngồi uống nhưng không phải để uống, mà để lén chui về ngày xưa. Cốc chè bây giờ vẫn đậm đắng như thế, nhưng đã dễ uống hơn hồi xưa nhiều.
Just a perfect day của tôi còn là gì nhỉ, cái Cung thiếu nhi bây giờ đã cũ rích, chẳng biết bên trong người ta có tu sửa gì không. Tôi đã học đủ thứ ở đây, từ múa ballet đến aerobics đến vẽ vời đến taekwondo.
Có lần tôi tan lớp vẽ vào 3 giờ chiều, xong đợi mãi không thấy ai đến đón. Tôi cứ đứng trước cái cổng, chỗ người ta bán bóng bay cả đồ ăn vặt, đợi một người lớn mà tôi cũng không rõ là đang đợi ai. Thì ra mẹ tôi thì tưởng cậu tôi đón, cậu tôi thì tưởng bố tôi, bố tôi thì tưởng dì hoặc đại loại vòng tròn thế nào đấy. Ai cũng nghĩ là tôi đang được ngồi rung đùi ở phố Huế xem TV rồi. Thế là đến 7 giờ tối, khi tất cả người lớn kiểm tra thông tin với nhau, thì mới nhận ra là không ai biết tôi đang ở đâu. À, tôi vẫn ở đấy, trước cái cổng Cung, kiên nhẫn đợi một người nhớ ra tôi. Bố tôi lao con xe giấc mơ với tốc độ tên lửa, ra đến nơi, đón tôi về nhà. Tôi không khóc cũng không nói gì, chỉ hơi đói một chút. Hóa ra tôi đã luôn kiên nhẫn với con người từ bé như thế.
Just a perfect day của tôi, chủ yếu, có lẽ là tất cả những ngày tôi được ở trong căn phòng của riêng mình, trên phố Lò Đúc. Nếu không đi học, thì tôi cứ ở nhà cả ngày mà không biết chán. Tôi đọc truyện tranh, truyện chữ, nghe radio, viết nhật ký, sáng tác truyện ngắn, viết thơ, viết thư tình (nhưng không gửi), hát hò nhảy nhót nấu ăn tắm chó ôm mèo. Một ngày có dài đến mấy, miễn là tôi được ở một mình, vẫn là một ngày ngon lành.
Tôi cũng có bạn thân. Trung bình mỗi năm đi học tôi lại chơi thân với một đứa bạn. Đến bây giờ nghĩ lại, thật khó để hiểu vì sao những đứa bạn đó lại chơi với tôi, ngày xưa tính cách tôi khó chịu lắm. Nhưng thế đấy, luôn có ai đó trên đời chịu được bạn.
Nhưng thân nhất có lẽ là những cô hàng quán. Cô bán bánh mì que ở dốc Thọ Lão, chú cho thuê truyện tranh, anh hàng net… những con người đã chứng kiến tuổi thanh thiếu niên lãng xẹt của tôi. Những người bạn mà tôi đã gặp trên mạng. Những dòng linh tinh tôi đã chat qua Yahoo! hay viết trên blog 360. Những cuộc tranh cãi vớ vẩn trên cái forum tin học. Những người bạn chơi cờ vây đầu tiên với tôi.
Tuổi trẻ của tôi nói chung thật vớ vẩn, nhưng cái lúc đó, nó vẫn hay theo một cách nào đấy, chủ yếu vì nó được diễn ra ở Hà Nội. Cái thành phố rất biết cách mụ mị lòng người bằng những vẻ đẹp của nó. Chỉ cần một mùa hoa sưa trổ ra hay một gánh hàng cốm đi ngang thôi, là người ta sẽ tha thứ hết cho mọi điều họ hứng chịu hàng ngày. Và tôi cũng thế.
Nhưng tôi đã xa Hà Nội quá lâu rồi. Và nếu còn ở lại, thì Hà Nội bây giờ cũng không còn thuộc về tôi nữa. Nó đã thuộc về, những đứa trẻ bây giờ. Nếu tôi còn ở lại thì tôi cũng không thể mở cái miệng ra nhận mình là người Hà Nội được. Hà Nội là một thành phố luôn khác đi, và cái người chứng kiến sự khác đi ấy thì luôn luôn cảm thấy mất mát trong lòng. Tôi lại không muốn trở thành một bà già suốt ngày mở miệng ra là ngày xưa thế nọ, bây giờ thế kia, nên tôi chỉ còn cách ngậm miệng vào, và chứng kiến một Hà Nội khác đi mỗi ngày. Một Hà Nội đã mất một cách tự nhiên.
just a perfect day
drink sangria in a park
and then later
when it gets dark we go home
just a perfect day
problems are left to know
Weekenders all night long
it’s such fun
À quên mất, just a perfect day còn là những kỷ niệm vụn vặt mà tôi đã để rụng mất ở Hà Nội nhiều năm về trước. Những buổi đi bộ mà tôi đáng lẽ, những ly nước, gói xôi, những bản nhạc, hồ Tây, mùa thu, mùa hè, những cơn mưa phùn bất chợt, những nụ hôn. Tất cả đan xen giữa cái thực sự đã diễn ra, và cái mà tôi ước đã diễn ra, hòa trộn thành một thứ Hà Nội vừa rõ nét vừa mơ màng. Và luôn luôn gắn liền với một thanh âm da diết.
just a perfect day
you make me forget myself
I thought I was someone else
someone good
Nhược Lạc