/ buổi chiều after /

F1000024.JPG

tôi mệt
như một buổi chiều

treo xác xơ
trên cành hoa giấy
lũ ý thức xối xả tuôn
xen với lấm tấm buồn
tủi
rách rưới như mây rụng đầy trời

tôi giũ buồn
sũng nước mưa tuôn
hong đầu gió
nghe tiếng đời lao xao thổi
bao giờ mới khô?

ai sẽ chiều chuộng tôi
trong một chiều phải gió
tôi xin làm nhánh cỏ
rũ cho người tay êm

ai sẽ chiều lòng đêm
mà đi về như gấm
ấp ôm và chải chuốt
những sợi vòng rối tơ

ai sẽ chiều mộng mơ
sớm mai toan trở dậy
biết đâu lòng sẽ ngỡ
ta cũng vừa ban mai

buổi chiều
after sai
tôi biết lòng mình ngã

những đường vân nghiêng ngả
biết đâu ngày vuột tay.

09.09.19

em tôi.

000069.JPG
Taken by D.

em biết buồn tự buổi mới chòm nôi
tự mảnh áo mẹ phơi ngoài sậu cửa

mẹ đi hoài sóng đời huyễn tưởng
gom sợi buồn rồi ủ lấy thành con

mẹ thương em ấu tròn
mà gói đầy lòng biển

Read More »

dỗ em

YK6W6337.jpg
ở Cô Tô.

đêm qua một hạt sương rơi
ban mai sương ấy hoá thành mắt em
sao đôi mắt ấy ướt nhèm
hay em dỗi nắng nên bèn đổ mưa

thôi đừng giận nữa,
đánh chừa
cái cơn nắng ngốc để mùa âm u
xin lại mắt biếc trời thu
xin người thôi ủ những ngày buồn tênh

bãi bờ dâu ấy lênh đênh
sao em nỡ để một mình tôi đi
xin em lại tiếng nhu mì
xin ban mai nắng lại vì
ban mai.

Nhược Lạc 

ừ,

000005.JPG

anh thấy mệt
và rất nhớ em.

cơn mưa tháng hạ
đã rơi cũ mèm

sao em còn mê mải
đong những chuyện hôm-mai
gió ngày sau vẫn thổi
niềm vui đâu quá dài
đêm buồn đâu trắng mãi
thức làm chi, u hoài

Read More »

bão

000013.JPG
Taken by me.

Nhưng sự tủi thân không bao giờ đến vào lúc bạn mạnh mẽ. Không bao giờ đến vào lúc bạn vui tươi và yêu đời. Không bao giờ đến khi bạn an ổn trú ngụ dưới hiên nhà hoặc trong vòng tay ai đó.

Nó chỉ đến vào lúc bạn ở một mình. Hoặc xung quanh rất đông nhưng bạn vẫn thấy như ở một mình. Nó chỉ đến vào lúc bạn ốm sốt hoặc mỏi mệt. Nó chỉ đến vào lúc việc ngập đầu và lòng bạn bối rối. Nó chỉ đến khi niềm tin của bạn không còn biết bám víu vào đâu, kể cả tình yêu. Kể cả chính mình.

Lúc ấy, bạn sẽ lôi hết những ám ảnh quá khứ ra để giày xéo bản thân. Bạn sẽ thấy những chân lý bất toàn mà trước đây bạn cho rằng đó là vẻ đẹp của cuộc sống, nay chỉ là nấm mồ chôn cảm xúc. Bạn sẽ không tin rằng mình còn đẹp, còn giỏi, còn được yêu, còn đáng sống. Bạn sẽ không tin vào cuộc sống. Thậm chí không tin vào cả hơi thở của mình.

Những lý lẽ và động lực đều trở nên vô dụng vào thời điểm đó. Những quan tâm và giảng giải đều bỗng nhiên rất mực vô duyên.

Ấy là lúc bạn chỉ còn một mình. Đáng mừng thay, bạn chỉ nên còn một mình. Để yên lặng gặm nhấm thương đau. Một đứa trẻ khi ngã mà không có người lớn dỗ dành sẽ nhanh đứng dậy hơn. Một vết thương mà ngưng đụng chạm quá nhiều cũng mau lành hơn. Một con người thôi bị xã hội cấm cản, tự khắc cũng bớt ngang tàng bướng bỉnh.

Sự tủi thân của bạn cũng như vậy đó. Để chúng biến mất, cách hay nhất lại là mặc kệ chúng oanh tạc tâm hồn. Bạn sẽ khóc đấy, và sẽ buồn. Sẽ lên một cơn sốt nhẹ và căm ghét cả thế giới xung quanh. Sẽ đau khổ vì không ai quan tâm nhưng lại thấy ổn khi được nằm yên một mình.

Cứ nằm yên thế và nhìn chúng như xem một bộ phim vừa. Dù là phim tình cảm lãng mạn, hay hành động, hay tâm lý học hài hước, thậm chí kinh dị, thì cuối cùng cũng là chữ “hết”.

Khi ấy bạn sẽ lau khô mắt, bạn sẽ bước ra ngoài ban công để thấy nắng còn lấp ló đằng xa. Tàng lá còn xanh um, giàn mướp vừa ra hoa và cây chanh thì vừa đậu quả.

Còn bạn nhủ lòng, ừ một cơn bão vừa đi qua.

Nhược Lạc