em đừng buồn nữa,

000006.JPG

chồng chẳng biết đâu
lòng em là một khối sầu
đem hom từ thủa nhiệm màu mẹ sinh

đi về sớm muộn đinh ninh
tiếng đôi guốc gỗ nhớ tình đường xa

em đi bao hết can qua
trở về với chốn gọi là nhà em

riêng tôi,
tôi nhận tiếng hèn
yêu em mà chẳng rước em đi cùng

ở đây còn vết khôn cùng
nhai đau kỷ niệm trên từng hàng cây
em đi, đừng ngại che mây
em đi, đừng bỏ mấy mùa khăn soa

ở đâu có cụm đèn nhòa
ở đâu còn lại ngã ba lui về

tôi đi sa đọa bộn bề
tay thơm đã thả từ bê bộn đời

em đừng buồn nữa,
em ơi

cho cây nín gió những thời bão giông
phận người định kiếp lông bông
gặp nhau ba bốn mấy mùng vậy thôi
quán xưa còn sắp ghế ngồi
mai sau về lại nhớ mùi tóc mai

giờ em ngồi khóc cùng ai
ai xoa ngực thở, ai phai lệ đầy?

Nhược Lạc 

Viết cho anh

tumblr_m6k80bF6rZ1ryma5ro1_500

Anh ơi đừng buồn
Đã có em ở đây
Thay anh châm đèn
Những nửa đêm khó ngủ
Thay anh hé cửa
Những buổi sớm mờ sương

Em đứng đợi ven đường
Anh trở về sau màn mưa u mịch
Tóc anh ướt đẫm
Những giọt mưa nặng trịch
Nỗi lo toan
Anh mang suốt cả đời

Em lại chẳng phải là trời
Để mang lòng anh
Đặt sang vai em gánh bớt
Những cơn buồn anh khó lòng chia sớt
Em chỉ kịp nhìn
Trong đáy mắt anh đen

Nhưng mà
Anh hãy nhìn xem
Sau cơn mưa đêm qua
Khu vườn em xanh lá
Giậu mồng tơi đang lớn
Rau muống đã vươn mình
Giàn thiên lý rung rinh
Vẫy tay mình trong nắng
Gốc đu đủ khỏe khoắn
Đang trổ những nụ hoa
Và trước mắt em là
Cả khung trời xanh ngát

Anh hãy nghe em hát
Một khúc nhạc sớm mai
Em hát về tương lai
Của chúng mình đầm ấm
Anh ơi, em thừa nhận
Cuộc sống khó quá chừng
Nhưng mà em vẫn mừng
Vì em còn anh đó

Anh ơi, em nói nhỏ
Em thật rất vụng về
Chẳng viết nổi lời đề
Cho bài thơ thô vụng
Nhưng mà em nghĩ bụng
Có cần gì thơ đâu
Vì trong mỗi lời cầu
Nguyện lòng anh thanh thản

Anh ơi anh đừng nản
Anh ơi anh đừng buồn
Vì em vẫn ở đây.

Nhược Lạc