500 dặm


Tôi nghe 500 miles từ khi còn rất nhỏ, và tất nhiên chưa biết tiếng Anh là gì. Ca khúc này thường vang lên từ một đĩa nhạc nước ngoài ở nhà tôi, và đôi khi tôi thấy người ta hát karaoke. Mẹ bảo tôi, miles có nghĩa là dặm. 500 dặm. Thế là tôi bỗng nhiên thấy buồn. Không hiểu một đứa trẻ thì buồn bã kiểu gì. Nhưng hồi đó với tôi, nghe thế có vẻ xa lắm. Ấy là tôi còn chưa biết quy đổi dặm thành cây số, chứ nếu không chắc phải kinh ngạc lắm. Tôi chỉ nghĩ dặm là bước chân. 500 dặm nghĩa là 500 bước chân.

Nhà tôi hồi xưa rất nhỏ, nên tôi được ngủ chung với bố mẹ. Mỗi đêm như thế, tôi chỉ cách bố một gác chân, cách mẹ một tay ôm. Hoặc sáng tỉnh dậy, thấy mẹ lúi cúi ngoài sân, tôi chỉ đi chừng mươi bước là tới. Có khi tôi xa bố mẹ hơn, là từ cửa lớp học cho tới cửa trường, nhảy lên xe máy đi về nhà. Thậm chí xa hơn nữa, cũng chỉ là từ nhà tới lớp võ rồi quay về là cùng. Thế thì 500 bước chân, là bao xa?

Continue reading “500 dặm”

Mộng du

tumblr_mkv9fhDBDS1rmc58qo1_500

Có khi nào,
trong một đêm tĩnh vắng nào,
tôi thả mình băng qua những ước vọng lớn lao

được khoác balo lên
bước đi mạnh mẽ và dứt khoát
bằng tất cả cuồng loạn đang chảy trong huyết mạch
đi tới những nơi mà tâm trí chưa hề định liệu

chỉ để hít cho căng tràn lồng ngực
cho tàn tạ những tháng ngày xưa cũ
cho mờ ảo những chặng đường mai sau

Continue reading “Mộng du”

Thức uống

100924091493cd4af8ce8296b7

Tối, có thói quen châm một siêu nước nhỏ, để pha trà. Mỗi bận học bài đều đặt một cốc trà bên cạnh. Nhất là mấy ngày mưa lành lạnh, chạm tay vào cốc trà mà thấy ấm lòng.

Lúc nhỏ đã rất thích uống trà. Chắc tại lây ông. Sớm nào dậy, ông cũng lấy một dúm trà Thái Nguyên bỏ vào ấm sứ. Bà thức giấc là đã có sẵn trà để uống. Lên ông bà lần nào cũng mê cái thú nhấp một ngụm trà xanh buổi sáng, hay lúc ăn xong.

Mà nghĩ cũng lạ. Cùng là lấy dúm trà cho vào ấm, mà ông pha mới ngon thật ngon làm sao. Các cậu pha không sao bằng được. Pha để chừng dăm phút, rót chút ra tráng chén. Rồi nước đầu chỉ rót lưng chén. Nâng chén trà như thể nâng một đóa sen thơm, dịu dàng, cẩn trọng. Mùa đông Hà Nội ôm cái chén trong tay, để mùi trà lan tỏa ấm bàn tay, ấm cánh mũi, ấm cả lòng.

Continue reading “Thức uống”