1/2

DSC08813.jpg

nửa đêm
ngày mới bắt đầu

giấc mơ thức giấc gật đầu đòi mơ
đòi tôi tìm giấy
làm thơ
đòi ly trà ấm
đòi vờ hơi say

thân tôi sống cạn một ngày
tay thô đã mỏi, lưng nay đã chùng

thôi em, ủ đấy nhớ nhung
ăn nửa quả hồng nhắc cả mùa thu

giấc đời là mộng vi vu
đi trọn thôi cũng gật gù sâu cay

tôi hay,
tôi cũng chẳng hay
phận mình rồi sẽ bay phương trời nào?

lao xao, một khúc ca dao
có đôi lời nhắc, thủa nào, đôi khi

thôi em, về khép quầng mi
nửa đêm có tiếc,
cũng vì bình minh.

22.09.19 | Nhược Lạc

một giấc mơ cây

YK6W0790.JPG
Taken by Dũng

Nếu có thể tôi rất muốn xây một cái công viên, trong đó trồng thật nhiều cây. Không có gì ngoài cây cả. Không xích đu, bập bênh hay nhú nhún gì cả. Không có cổng và hàng rào và thu phí gì cả. Chỉ có thật nhiều cây: cây nhỏ, cây to, cây hoa, cây cỏ, cây lá bự và cây lá dẹp, vân vân.

Những đứa trẻ sẽ được tự do vào đó. Những người lớn sẽ được tự do vào đó. Bọn chúng có thể tùy ý chọn cái cây mà chúng thích. Ôm cây, hôn cây, leo trèo, tựa đầu, dựa lưng… vào những gốc cây cao lớn và bao dung.

Sẽ có những hốc cây cho bọn trẻ thủ thỉ tâm sự. Sẽ có những nguyện ước được ủ vào lá cây. Sẽ có những tấm bảng treo trên thân cây, giả dụ như “Lại ôm tôi nhé, đừng buồn”. Sẽ có những hoa rơi và quả rụng để tụi nhỏ nhét vào túi áo. Sẽ có đồi cỏ xanh bạt ngàn cho bọn chúng nằm ườn lên trên.

Tôi nghĩ con người đã từng là những sinh vật vô cùng gần gụi với thiên nhiên. Một cái cây bị thương, một chồi xanh đang nhú, con người đều có thể cảm nhận được. Việc con người chuyện trò với cỏ cây hẳn đã từng là điều rất hiển nhiên. Cho tới khi người ta không còn muốn nghe chúng nữa. Cho tới khi người ta chỉ còn biết chặt cây hoặc khai thác từ rừng. Cho tới khi người ta quan tâm tới wifi hơn là oxi.

Thì lũ trẻ bỗng nhiên thèm ipad của mẹ hơn là một nhúm quả cho vào túi áo.

Nhược Lạc

Sống

YK6W2330.JPG

Ai nằm mơ thì mơ
Ai sống đời thì sống
Những đứa trẻ lông bông
Đừng so nhau tiếng khóc

Đời người như biển rộng
Lòng người là động sâu
Đứng đợi nhau ngoài cửa
Đừng bước vào, kẻo đau

Đóa hoa nở rất mau
Sớm mai rồi cũng rụng
Trên địa ngục khôn cùng
Cứ thảnh thơi mà bước.

Nhược Lạc

Ta đang

Image

Ta đang sống hay là ta đang mơ 
Khi chuỗi ngày trôi qua bỗng êm hơn bao giờ hết 
Khi mở mắt ra là thấy kề bên yêu thương vô bờ bến 
Khi từng hơi thở đi qua đều chỉ sống cho hôm nay 

Trên môi ta không còn nhuốm vị mặn cay 
Lúc chiều tàn không thảy hồn mình về chân trời vô định 
Không còn giày xéo tâm can trong màn đêm u mịch 
Rồi gió lùa cũng không làm khóe mắt ta run run 

Read More »