Thăm Tà Xùa

IMG_5001
Taken by Dũng

dẫu thiên đường ngàn năm vẫn vậy
con rồng say ngủ mãi cũng trở mình

dấu chân người giữa lặng thinh
đau thương chung mạch nặng tình núi non
tim người đương lúc hồng son
mắt hoen lệ giấu mỏi mòn đá thơ

thương mầm shan tuyết đợi chờ
màn mưa thiên phúc để mơ giấc lành
núi thiêng thủa ấy rất xanh
ai phơi tuyết trắng để hanh nỗi buồn

khấn lời ước nguyện mưa tuôn
phận duyên so tính còn muôn dặm dài
mặt trời xuống thở ngang vai
cánh chim đổ bóng ngày phai mất rồi

ừ ta về với nhà thôi
khói thơm đã nhắc một nồi cơm êm.

Nhược Lạc

Nguyên tiêu

IMG_4828
mùa xuân là tết trồng cây

có thể tất cả những lời khấn nguyện
đã theo sao băng đến tận vô cùng..

gieo mình giữa chốn không trung
đợi hai ba bốn muôn trùng tháng năm
đến khi thần thánh an nằm
mới len lén xuống viếng thăm ta bà

mưa xuân đổ giữa tháng ba
hoa khai kiến tánh phật đà đản sinh
trần gian lắm chuyện vô minh
chẳng sao, cây vẫn vươn mình đón xuân

có bầy tiên cá lặng thầm
dập dìu khơi mạch nước ngầm mát trong
ngàn xưa mây bạc thong dong
tháng năm chảy suốt nỗi lòng về không

thiên thai còn một cánh đồng
thiên thu cây cải còn trông về trời..

Nhược Lạc

 

Hôm qua

tumblr_mw9v4vbpqt1rb5xiuo1_500

vẫn còn sống ở hôm qua
dù tờ lịch đã ngả về hôm nay
dầu biết cõi lòng đã thay
nhớ thương là chuyện của ngày xa xưa

ngoài hiên tấu một khúc mưa
giọt rơi dài ngắn cũng từa tựa nhau
thế mà có những niềm đau
trải qua năm tháng nguyên màu không phai

thế mà phố có một ai
cứ trông theo mãi bóng dài quay lưng
thân gần bỗng hoá người dưng
đem tim gửi lại muôn chừng khơi xa

nên còn sống ở hôm qua
dù trông mưa rớt biết là hôm nay.

Nhược Lạc

Em chẳng sợ dẫu trời sẽ mưa

tumblr_lp3bqnQvWw1qj9i41o1_500

Em chẳng sợ dẫu trời sẽ mưa
Có nhòa hết những lời anh đã hứa
Mây đen tới lòng em còn xanh vợi
Nắng trầm hương hơn nắng buổi ban đầu

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Nhắc em nhớ dấu chân mình buổi ấy
Gối còn vương giấc trưa anh ngủ vội
Lá trên cành rung nhẹ đón mùa yêu

Mưa dịu đi cái nắng của ngày
Đường chập choạng có anh dìu khỏi ngã
Giấc chẳng say có lời em yên ả
Ru tình mình giữa hạnh phúc mong manh

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Cũng để vun trồng tổ ấm mai sau

Trọn lòng em, em sẽ chẳng quên đâu
Dẫu trời mưa đổi mùa theo gió
Cây với lá với người thay đổi cả
Em vẫn là em với lửa trái tim hồng

Anh đừng sợ nếu rồi trời sẽ mưa
Em sẽ giữ từng nhành cây, trái quả
Hong áo mình trước hiên nhà lộng gió
Ngày nay chúng mình còn yêu nhau anh ơi.

|gửi về Lưu Quang Vũ và tháng Tư|

Nhược Lạc