thư [01]

yk6w6497

em ơi,
tàu vừa qua ga
thượng lý –
phú thái –
hải dương –
cẩm giàng

em ơi,
chim chóc bay ngang
ngang kính
ngang đàn
ngang tàng
ngang trái

em ơi,
giấy còn một sải
bút còn một li
lòng còn sân si
không kỳ thu phí

mắt anh ti hí
gác lại màn đêm
hay khép muộn phiền
anh đi hết
cơn thức dài hoang sợ
hay mặc yên
cho đêm mộng làm thân

ai dại bảo em
cho mắt anh gần
cho tay anh ấm
cho thầm thì môi

ai dại bảo em
vui hát mấy lời
tim reo mấy thời
chân bước mấy non

đêm qua anh thức
trăng treo sáng rực
giấy anh phủ mực
anh viết:

“cho em”

anh chẳng có gì
ngoài tuổi trẻ nhá nhem
đôi khi tự ngồi – xem – như truyền hình ấn độ
cái phim chi mà dài vô độ
vô tổ chức
vô ý thức
vô hạn mức

vô thực – vô tâm

anh nghe giọng nói âm thầm
vang lên từ điện thoại
từ môi ai
hay hôm nào xa ngái

thư anh còn lại
mỗi, dấu chấm than!

nếu em nhận lấy, muộn màng
thì em gửi lại

nếu tay em ái ngại,
thì em gấp lại
thì em giấu mãi

một tờ thư.

Nhược Lạc

thư

523969_10151012056419718_478104902_n.jpg

thư đi
ướt hết mấy dòng
ngõ quanh mấy khúc
nhủ lòng mấy đêm

thư bay
giữa mấy bậc thềm
thơm đêm mấy nụ
khóc mềm mấy khăn

thư tay
mấy nét lăn tăn
mấy thời chấm dứt
mấy năm quyện lòng

thư so
hết mấy long đong
những chiều đổ bóng
người phai câu thề

thư dan díu
mấy mùa mê
thương nhau xin lại
tìm về với nhau

thư mang
theo hết khổ đau
lưu tâm hết mấy
nét màu sướng vui

thư sinh
duyên kiếp ngủ vùi
trong tay một thoáng
ngậm ngùi thiên thu

thư vàng
tựa trái mù u
nhớ con bướm ấy
mịt mù nơi nao

thư đa mang
tới kiếp nào
ru say mộng tưởng
ôm bao nỗi niềm

thư băng qua hết vạn miền
có khi chẳng tới được yên bên nàng
nhỡ đâu phút ấy muộn màng
người đi để lại pháo tan bên trời

thư còn ở đó
mấy lời
mấy câu
mấy chữ

mấy đời thì phai?

Nhược Lạc

Một tờ thư

Image

Gửi Phương,

Bây giờ là năm rưỡi sáng, anh thức rất sớm còn thành phố vẫn ngủ im lìm. Trời hơi lạnh. Anh khoác thêm một chiếc áo rồi bắt đầu chạy bộ dọc theo con đường. Lúc quay về thì nắng đã hửng lên, gam màu hồng ấm tuyệt đẹp. Anh bắt gặp một cành hồng nhung từ vườn nhà ai vừa hé nụ. Nét đẹp kiêu sa mà huyền hoặc, như Phương. Khoảnh khắc đó anh mơ được đệm đàn cho Phương hát La Vie en Rose. Giọng Phương nhẹ như mây sẽ nở ra từng đóa, từng đóa thơm lừng trong lòng anh.

Hôm bữa anh nhận được thư Phương, em hỏi anh Paris có gì lạ không anh? Anh cười nhẹ rồi nghĩ hay là gửi nguyên bài thơ của Nguyên Sa để trả lời cho em. Nhưng rồi anh đoan chắc Phương muốn biết về Paris trong lòng anh, chứ nào phải Paris trong lòng người ta. Mà Paris trong anh thì vô cùng quá, biết nói gì với Phương. Thôi em hãy nghĩ thế này, Paris chẳng là gì khác ngoài em. Tức là cũng đẹp như thế, cũng buồn như thế. Người đứng xa ngó lại thì đoán chừng lộng lẫy, người ghé thăm thì lòng buồn mênh mang. Còn người ở trong chẳng nghĩ nhiều đến vậy, chỉ thấy yêu thôi. Như là những buổi chiều đi dạo bên sông Seine, hoặc ban đêm ấp trong tay cốc cà phê nhỏ mua từ máy bán hàng tự động, anh thấy lòng mình thanh thản. Không phải là một Phương rất đẹp, rất hiền, rất buồn và rất xa, chỉ là một Phương mà anh rất yêu. Continue reading “Một tờ thư”