người đi dạo

000056.JPG

sống đời như cuộc dạo chơi
trần ai hỏa ngục, hoa cười đinh ninh

anh ôm trọn lấy cuộc tình
chắt chiu từ độ người thinh lặng cười
buồn đau là chuyện cả đời
không đi trốn được, thảnh thơi mà nằm

em vui sống được bao năm
mà gom sầu lẻ cũng dăm đấu đầy
anh ngồi in lại sân mây
nỗi đau vụn nhỏ cũng gầy hai vai

anh đi tát nước sớm mai
tới khuya cũng chẳng hết dài lệ cay
thôi anh về lại chốn này
ươm cho em chút mảy may yên lành

sớm mai bóng nắng lại xanh
em về với lệ đô thành riêng em
trần gian cửa đóng cài then
chồng em vắng bóng để hoai men người

mắt còn sầu đấy, em ơi?
sao tai không đón một lời nơi anh
sao tay không vén bức mành
sao chân lại bước vội nhanh về phòng

ở đây còn dải suối trong
soi tình lữ khách nhớ mong đêm ngày
ở đây còn phiến cỏ may
níu thời áo váy người xoay, dứt tình.

Nhược Lạc 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s