mới biết

mỗi bữa cơm, cẩn thận, không hấp tấp
là một lần kho báu ứa trong sân
ta đi tìm ngút ngàn thung lũng mật
mà đâu hay tâm can sớm tiểu đường

mỗi giọt sương sượt qua làn da: mát!
là kim cương xâu thành chuỗi vô thường
ta được thưởng, ta muôn đời sung sướng
mà đâu hay trái tim mình ẩm ương

khờ dại thế, cứ nghe tim mách bảo

biết đâu tim cũng chỉ giống bầu trời

sớm nay hồng,
trưa vàng rực,
chiều rơi

tim đâu thiết một điều chi mãi mãi

ta ăn lại, một lần, cơm xát dối
ta thôi thổi chén trà mới vừa pha
ta đặt chân lên sàn mát trong nhà

có những đoạn đi nhiều rồi mới biết
là bấy lâu chưa một lần đi qua.

Nhược Lạc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s